QUẢN TRỊ KINH DOANH

Q U A N T R I K I N H D O A N H . G E T F O R U M . N E T
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Welcome to the forum of Business Administration

Quản Trị Kinh Doanh 7 - Hanoi University of Industrial

ShoutMix chat widget
Hỗ trợ trực tuyến Yahoo
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Diễn Đàn
Latest topics
Top posters
candy9x (499)
 
Tin CuXi (328)
 
chi_can_eya_la_du (235)
 
lazily (181)
 
Blue_Sky (178)
 
newlife_monitor (97)
 
konayuki (70)
 
MoOn_Doll (70)
 
CandyKute_92 (51)
 
vi_sao...??? (49)
 
February 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728     
CalendarCalendar
Statistics
Diễn Đàn hiện có 145 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: hoabinh2012_cz

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 2066 in 1004 subjects

Share | 
 

 Oxford thương yêu-Dương Thụy

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
konayuki
Hạ Sĩ
Hạ Sĩ


Tổng số bài gửi : 70
Points : 205
0
Join date : 20/08/2011
Age : 25
Đến từ : chị Hai 5 tấn

Bài gửiTiêu đề: Oxford thương yêu-Dương Thụy   Wed Sep 07, 2011 12:00 pm

8. Chia tay
Quả như Fernando dự đoán, Kim gặp không ít khó khăn trong bài làm của mình. Cô làm bài miệt mài và mỗi sáng lại gửi email cho anh. Fernando sửa bài cho Kim từng chút một và viết hẳn một “giáo trình” soạn riêng cho cô. Kim càng làm càng hăng và nghĩ chắc Fernando càng đọc càng mừng vì cô đã gần đến đích. Thế nhưng khi Kim bảo cô đã hoàn thành bài thi và sắp nộp “cho xong cho rồi”, Fernando hốt hoảng gọi về “xạc” cô một trận tơi bời: “Em khùng hả? Tất cả những tính toán đó chỉ một là một phần của bài thi thôi! Giáo sư Portlock sẽ cho em chết liền tức khắc. Em còn phải làm thêm phần nghiên cứu thị trường, khả năng hoà vốn và các phần phụ lục nữa”. Kim lại tiếp tục làm bài, cô oải quá và thường hay bực tức nghĩ Fernando quá lo xa. Kim vào thư viện tìm đọc lại những bài thi năm ngoái đạt điểm cao, chúng cũng đơn giản chứ không “cầu kỳ” như Fernando bắt buộc . “May mà Fernando không làm giáo sư, nếu không còn “giết” sinh viên dã man hơn Portlock nữa!”. Tuy nghĩ thế nhưng Kim không dám cãi lời anh. Fernando đi Mỹ một tháng về Kim vẫn chư làm xong bài thi vì khối lượng quá đồ sộ, cô tự nhủ: “Bài thi học kỳ mà còn cực khổ hơn làm luận văn. Lần này ông Portlock mà cho rớt, mình sẽ gọi thẳng vào mặt ổng là Porno”.

Fernando cầm xấp bài dày mấy chục trang của Kim, ra lệnh:

- Em bảo vệ thử trước anh đi. Nếu anh cho qua thì mới hy vọng giáo sư Portlock cho em đậu.

Kim ngao ngán:

- Anh còn khó hơn ổng nữa. Làm xong bài thi này em rành việc thành lập doanh nghiệp còn hơn một chuyên gia thứ thiệt!

- Vậy thì tốt!

Kim “bảo vệ” bài thi với Fernando xong, thấy anh có vẻ hài lòng, cô háo hức hỏi: “Theo anh, giáo sư Portlock sẽ cho em điểm B hay A?”. Fernando nhún vai: “Em không nên quan tâm đến điểm nhiều như vậy. Nếu anh là Portlock, dù em có làm tốt đến đâu anh cũng chỉ cho em đủ điểm đậu thôi”. Kim ngơ ngác: “Tại sao chứ?”. Fernando đưa tay vuốt tóc cô, cười rất “bề trên”: “Em còn ngây thơ lắm ”. Kim nhảy dựng lên: “Là sao?”. Fernando bật cười: “Vì em thi lại! Thi lại thì chỉ được sáu mươi phần trăm, đủ đậu thôi! Không lẽ Portlock tự nhận mình đã lỡ tay “tán sát” một sinh viên giởi ở phần thi trước nên lần này mới cho điểm cao như vậy?”. Kim bán tín bán nghi nhưng khi cô đi thi, quả thật giáo sư Portlock tuy có vẻ rất ngạc nhiên vì cô làm bài quá kỹ vẫn chỉ cho cô đủ điểm đậu sau khi gặng hỏi nhiều lần: “Có ai làm dùm em không?”. Kim thở dài ngao ngán, cô dám hỏi ngược lại “sát thủ máu lạnh”: “Thầy truy em nãy giờ cả tiếng đồng hồ rồi mà vẫn còn không tin vào khả năng phán đoán của mình sao?”. Portlock liếc cô một cái đầy lạnh lùng rồi nói tạm biệt.

Kim ra khỏi phòng thi, cô uể oả gọi điện cho Fernando: “Xong rồi! Anh đoán hay như thần! Ổng còn gặng hỏi: “Có ai làm dùm không?” làm em tức điên lên được”. Fernando cười lớn trong điện thoại, anh dặn cô chờ mình ở bãi gữi xe: “Anh cũng gần xong việc rồi, để anh chở em về luôn!”.

- Ủa!- Fernando thấy Kim đang ngồi tiu nghỉu ở bậc thềm- Sao mặt em tối hù vây?

Kim ngơ ngác hỏi lại:

- Tối hù là sao?

- Bình thường thấy sáng sủa lắm, hào quang túa ra tùm lum- Fernando lại giở giọng trêu trọc ra- Thi xong rồi sao không thư giãn đi?

- Em thấy mình cực khổ nhiều quá mà thành quả thu được chỉ là cái nhìn nghi ngờ của ông Portlock và số điểm thấp lè tè! Fernando làm bộ quạu:

- Chứ anh thì sao? Anh có thi đâu mà cũng cực khổ, ở Mỹ đồng nghiệp toàn đi hộp đêm chơi, còn anh bỏ về khách sạn lo sửa bài cho em, khuya nào cũng hai ba giờ mới ngủ. Và anh thu được cái gì chứ? Được caí mặt bí xị của em đó! Kim bật cười, cô lỏn lẻn: “Em quên chưa cảm ơn anh!”. Fernando không đáp, anh tỏ vẻ không thèm rồi nói: “Thôi mình về!”. Giờ mỗi lần nói “về” có nghĩa là họ sẽ về nhà Fernando, nơi có cái bếp nhỏ sạch sẽ và căn phòng ngủ ấm cũng của anh. Đã từ lâu Fernando và Kim không muốn đề cập đến những gì sẽ diễn ra sau khi cô tốt nghiệp. Họ tránh không nói về viễn cảnh Kim sẽ quay về Việt Nam và tương lai hai người không thể ở gần nhau. Dù không muốn nghĩ đến, Kim vẫn thường tự hỏi làm sao cô có thể nổi cảnh không có Fernando kế bên chăm sóc. Về đến nhà, Kim nhìn Fernando hỏi thật thà: “Anh nhìn thấy em đỡ “tối hù” chưa?” làm Fernando không nhịn được cười. Anh gần như lao vào cô với những nụ hôn dồn dập. Lúc buông Kim ra, Fernando cũng thật thà không kém, thú nhận: “Nè, anh ước gì em đừng có đem ba cái chuyện học hành của mình ra làm phiền anh nữa! Ở Mỹ anh nhớ em kinh khủng mà về đến nơi chỉ toàn nghe chuyện ông Portlock”. Kim nhìn anh nghiêm túc: “Nhưng nếu anh không dạy em thì em cũng không yêu anh đâu!”. Fernando ra vẻ đau khổ rên rỉ: “Trời ơi! Lợi dụng!” làm Kim dụi đầu vào ngực anh vỗ về: “Thôi mà, thôi mà……..”. Họ ôm ghì lấy nhau và ước rẳng thời gian đừng trôi nữa. Kim đã bảo vệ xong luận văn Cao học, hội đồng chấm thi đa phần tỏ vẻ thân thiện chỉ có giáo sư trưởng khoa hay hỏi nhiều câu gài bẫy. Họ bảo cô ra ngoài chờ hội đồng họp lại. Kim thấy lòng trống rỗng, một năm học đã gần trôi và cái giờ phút cuối cô sắp đến đích lại đơn điệu như vậy. Kim đã đề nghị Fernando đừng đến với lý do thấy anh, cô sẽ còn run hơn. Sau khi hội ý nửa tiếng, cuối cùng giáo sư trưởng khoa thay mặt hội đồng thi báo tin cho Kim: “Chúc mừng em, em đã bảo vệ thành công. Vậy coi như em đã hoàn thành khoá Cao học trong một năm- Ông ta ngừng lại, nhìn xoáy vào mặt Kim- Điều này thật tình hồi đầu năm tôi không nghĩ em sẽ làm được!”. Kim gật đầu cảm ơn ông, lòng tự hỏi phải chăng mình vẫn bị phân biệt. Cô tìm gặp giáo sư Baddley đang lăn xe ra.

- Thầy! Cho em cảm ơn thấy một tiếng!

- Không cần đâu!- Giáo sư có vẻ mệt mỏi- Em đã nỗ lực rất nhiều mà.

Kim ấp úng:

- Dạ, nhưng dù sao……

- Tôi rất tiếc vì kết quả hội đồng thi chấm em không như tôi dự đoán. Đáng lý em có thể đậu cao hơn. Nhưng thôi, vượt qua chính mình là quan trọng nhất.

Kim đứng lại suy nghĩ, có thế giáo sư trưởng khoa không muốn công nhận một người nước ngoài có nền giáo dục đáng lo ngại như cô. Kim thở dài rồi vào thư viện. Cô định gửi email báo tin cho gia đình ở Việt Nam mình đã hoàn thành không được xuất sắc lắm khoá Cao học nhưng dù sao cũng “vượt qua chính mình”. Cô ngạc nhiên thấy trong hộp thư có email của giáo sư Portlock. Ông ta còn muốn gì nữa chứ? Kim đọc thư Portlock xong thì không còn tâm trí nào viết cho ai khác. Cô đóng hộp thư mình lại và chạy đi tìm Fernando. Anh đang làm việc chăm chú trong phòng của mình. Kim ào vô như một cơn gió rồi khoá trái cửa lại. Fernando ngẩng lên ngạc nhiên:

- Chuyện gì vậy? Đừng có nói với anh là em bảo vệ luận văn không thành công nghe!Kim thở dôc nói:

- Dĩ nhiên là thành công rồi…………Anh đã duyệt qua thì ai dám cho rớt chứ!

- Rốt cuộc thì chuyện gì nữa đây?- Fernando lắc đầu hỏi.

- Anh không tưởng tượng được đâu. Giáo sư Porno, trời đất ơi sao em cứ lộn hoài, giáo sư Portlock viết email cho em- Kim nói nhanh muốn hụt hơi- Ông ta mời em làm một trong những trợ lý của mình.

Fernando nghi ngờ:

- Thật sao? Nhưng vì lý do gì chứ?

- Vì em giỏi chứ còn vì sao!- Kim cười nắc nẻ- Nói chơi thôi, vì một cô trợ lý của ông xin nghỉ đột ngột có chuyện gia đình. Ổng viết: “Tôi thấy em rất có nhiệt tình và kiên nhẫn. Trong cái nhóm “hợp chủng quốc” bị thi lại đó chỉ có mình em dám can đảm làm lại bài thi một mình. Tụi kia chắc chờ năm sau xin trà trộn vào các nhóm khác. Em làm tôi rất ngạc nhiên vì khối lượng công việc rất đồ sộ mà em lại làm rất chuyên nghiệp trong một thời gian ngắn. Tôi cần một trợ lý chịu khó và có óc cầu tiến như em”.Fernando nhìn Kim bằng cặp mắt rất sáng của mình:

- Anh rất tự hào về em!

- Anh lại đang trêu trọc em có phải không?- Kim ngại ngùng trước lời khen này.

- Tại sao?- Fernando hỏi lại.

- Tại vì nếu không phải anh bắt buộc em làm lại bài thi đó thì em đã bỏ cuộc rồi. Và nếu bài làm có “đầy đủ chi tiết”, có “chuyên nghiệp”, có “đồ sộ” gì gì đó thì đều là do anh bắt em phải làm như vậy.Fernando gật đầu giả bộ đồng ý:

- Đúng rồi! Nhờ anh hết! Vậy anh phải đi gặp giáo sư Portlock để nói “chính tôi là người làm bài đó, hãy trao chức trợ lý cho tôi”

- Hứ!- Kim đanh đá- Anh làm hồi nào? Anh chỉ bắt em phải làm thôi!

Fernando lại nhìn Kim dịu dàng bằng đôi mắt thông minh của mình:

- Vậy thì anh tự hào về em không được sao? Khi em mới từ Việt Nam qua, anh đã biết em giỏi và có ý chí, em chỉ thiếu phương pháp và kinh nghiệp làm việc ở môi trường quốc tế thôi! Em “ghê gớm” thật đó!

Kim mỉm cười, cô cúi xuống hôn nhanh lên môi Fernando rồi xốc anh dậy: “Thôi mình về đi anh!”. Dù chưa hết giờ làm việc, Fernando vui lòng khoá cửa bỏ về theo lời đề nghị của Kim. “Giáo sư Baddley mà biết anh làm việc kiểu này chắc khóc quá!- Fernando cười lớn- Thôi kệ!”. Hai người chạy ra xe mà thầm mong không bị giáo sư bắt gặp. Fernando lái nhanh đến mức Kim phải la toáng lên: “Anh khùng hả? Baddley đâu có đuổi theo mà chạy dữ vậy!”. Fernando nháy mắt cười quay sang nhìn cô âu yếm: “Anh muốn sớm về nhà!”.

Trời đã vào thu, rừng cây bao quanh khu nhà Fernando đã đổi sang màu vàng héo úa. Nhiệt độ xuống thấp và gió thổi rất mạnh. Kim suýt trợt té trên những thảm lá vàng ẩm ướt và Fernando phải quàng lấy Kim để giữ cô lại. Quãng đường từ bãi xe đi lên căn hộ của Fernando vốn không quá xa nhưng hôm nay hai người nóng lòng muốn chạy nhanh đến chốn riêng tư của mình……

Kim thức dậy trong vòng tay ấm áp của Fernando. Anh đã thức từ lâu và đang ôm chặt cô vào lòng. Fernando có vẻ đang suy tư, thấy Kim trở mình, anh mỉm cười và hôn lên tóc cô. Fernando có một vẻ bồn chồn khác với tính tự chủ thường ngày. Kim càng vui vẻ bao nhiêu anh càng thở dài não ruột bấy nhiêu.

- Lúc ngủ em dễ thương lắm- Fernando thì thầm thú nhận- Tóc em xoã ra đen nhánh bao lấy khuôn mặt bầu bĩnh như một đứa trẻ, môi hơi hé mở, em mỉm cười trong một giấc mơ đẹp nào đó. Nhìn chỉ muốn được che chở cho em suốt đời.

Kim phì cười, âu yếm hôn lên cổ Fernando:

- Anh sao vậy? Biết tả như trong tiểu thuyết diễm tình từ hồi nào?

- Được giáo sư Portlock công nhận em vui lắm hả?- Fernando đột ngột đổi đề tài.

- Chứ còn gì nữa!- Kim phấn khích- Vậy là em sẽ ở lại Oxford với anh, sẽ được làm trợ lý cũng giống như anh. Em sẽ được lãnh lương nữa!

- Anh cũng không ngờ giáo sư Portlock lại chấm em. Sáng nay anh định nói với em- Fernando ngập ngừng- Giáo sư Baddley cũng đang cần một trợ lý và ông nhờ anh chuyển lời đề nghị này đến em.

Kim hào hứng:

- Sao? Vậy em làm trợ lý cấp dưới, báo cáo sếp trực tiếp là anh hả?

Fernando quay mặt ra chỗ khác:

- Không! Baddley cần một trợ lý bình thường vì dạo này có nhiều dự án quá, mà trợ lý chính của thấy lại phải đi.

- Người trợ lý chính bị sa thải hả?- Kim cao hứng đùa.

- Không!- Fernando chậm rãi nói- Một tuần nữa anh ta sẽ sang New York theo một dự án kinh tế hợp tác của trường Đại học Oxford. Đây là một vinh dự, một cơ hội tốt cho anh ta.

Kim vẫn vô tư:

- Vậy hả? Đi bao lâu?

- Ba năm!- Fernando thở hắt ra.

- Anh giỡn!- Kim cười hồn nhiên- Anh đi sang Mỹ ba năm còn em ở lại Oxford một mình hả?

Fernando thở dài:

- Không, anh nói nghiêm túc đó. Sáng nay giáo sư Baddley đã chính thức báo tin này với anh.

- Nhưng anh đã biết trước rồi phải không?- Kim bồn chồn.

- Ừ!- Fernando thú nhận- Nhưng không chính thức.

- Từ khi nào?- Kim căng thẳng hỏi.

- Từ lúc anh và giáo sư Baddley đi hội nghị bên Mỹ lần đầu.

Kim ngơ ngác:

- Có nghĩa là từ hồi đầu mùa hè? Sao anh không nói gì với em? Anh làm như không có chuyện gì xảy ra. Anh sẵn sàng bỏ em đi Mỹ vì sự nghiệp của anh phải không?

Fernando đính chính:

- Anh không bỏ em……. Anh chỉ đi Mỹ thôi!

- Thì có khác gì nhau đâu?- Kim mở to mắt.

- Nhưng nếu anh không đi đâu hết, thì em sau khi hoàn thành xong khoá Cao học này cũng sẽ bỏ anh về Việt Nam!- Fernando nổi quạu- Không phải em luôn mong chờ cái ngày đó sao? Lúc nào em cũng nói đến chuyện muốn về Việt Nam với cái bằng Thạc sĩ của em mà!

- Anh…- Kim không thốt nổi nên lời, cuối cùng cô chỉ đủ sức nói- Sao em lại có thể yêu một người tỉnh táo đến như vậy?

Kim nhảy ra khỏi giường, cô vừa vội khoác áo vừa lao ra khỏi phòng. Fernando nghe tiếng cô sập cửa bỏ đi. Anh không muốn đuổi theo vì chẳng biết phải nói gì. Anh nằm lại, đau lòng vì bị Kim cho là “tỉnh táo” như thể gián tiếp nói anh không có trái tim. Fernando khổ sở thấy sự giận dữ của Kim thật vô lý. Ít ra cô cũng cho anh thời giờ lý giải dự án bên Mỹ quan trọng như thế nào cho sự nghiệp của anh ra sao và đó là một vinh dự lớn không phải ai cũng có cơ hội. Fernando thở dài trách Kim sao không nghĩ chính anh cũng rất buồn phải xa cô và tại sao cô có thể nhầm lẫn giữa chuyện anh bỏ cô và chuyện anh đi Mỹ là một. Anh vẫn có thể đi Mỹ hay cô vẫn có thể về Việt Nam nhưng hai người tiếp tục duy trì mối quan hệ của mình, như vậy không phải là khôn ngoan hơn việc giận dỗi đòi bỏ nhau hay sao?

Lúc Fernando uể oải ngồi dậy, anh chợt nhận ra Kim chưa bao giờ đi từ nhà anh về khu học xá một mình. Chỗ này không có xe bus và Kim sẽ phải đi bộ băng qua rừng một đoạn khá xa. Trời vào thu đã sụp tối khá nhanh. Fernando vội vã chạy xuống xe đi tìm Kim. Cô đã đi được một quãng dài, gió thổi rất mạnh và rét mướt làm tóc Kim bay tứ phía. Fernando thở phào gặp được Kim, anh xuống xe đến bên Kim và thấy Kim đang tái mét vì run sợ. Nhận ra không phải người lạ, Kim mừng rỡ nhưng rồi cô co rúm người lại từ chối vòng tay Fernando đưa ra. Fernando ôn tồn:

- Em lên xe đi! Anh chở em về khu học xá!

- Không!- Kim từ chối dù rất muốn- Cảm ơn!

- Đừng có bướng!- Fernando bắt đầu mất bình tĩnh- Lên xe đi em!

Kim gào lên:

- Không! Em không cần anh!

Fernando cũng quát lớn:

- Em muốn đi bộ về một mình lúc trời tối như vậy hả? Em muốn bị thằng nào nhào ra hiếp đến chết hả?

- Còn hơn là bị anh hiếp!- Kim thốt xong biết mình hối thì đã muộn.

Fernando nhìn Kim bằng ánh mắt vô cùng tổn thương. Anh lôi cô lên xe. Kim không muốn gây chuyện nữa khi thấy Fernando đang rất giận. Nhưng xe càng về gần đến khu học xá Kim càng tỏ vẻ lo sợ. Cô như thấy được những ngày tháng sắp tới của mình ở Oxford mà không có Fernando bên cạnh. Êm….em không về đâu- Kim run rẩy nói- Em…. Không thể!”. Fernando dừng xe lại hỏi “Em muốn gì?”. Có thể anh không cố ý khi hỏi bằng một giọng mệt mỏi nhưng Kim tự thấy mình thừa kiêu hãnh để không van xin anh. “Em muốn đi bộ về một mình- Kim đề nghị- Anh cho em xuống!”. Fernando suy nghĩ một chút rồi xuống xe, vòng qua bên kia mở cửa cho Kim. Chỉ còn một đoạn ngắn là đến nơi, Fernando đứng yên chờ cô vô đến khuôn viên ngôi nhà rồi mời thở dài lên xe quay về.

Kim cố lết đến căn phòng lạnh lẽo của mình. Cô oà khóc nghĩ mình bị Fernando “lừa” một vố quá đau. Nếu biết sẽ đi Mỹ, ai khiến anh làm cho cô trở nên yêu anh đến mức này. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi Kim đã trải qua quá nhiều cảm xúc lớn lao: hồi hộp chờ bảo vệ luận văn, căng thẳng trong phòng thi, thất vọng vì đậu không cao, mừng rỡ được giáo sư Portlock mời làm trợ lý, hạnh phúc trong vòng tay nồng nhiệt của người yêu và cuối cùng là đau khổ kinh khủng với cảm giác bị bỏ rơi. Kim thấy mình nhảy từ bờ bên này sang bờ bên kia của một vực sâu thăm thẳm, và cứ lao mình nhảy hùng hục như thế hết vực này đến vực kia. Cô kiệt sức hoàn toàn. Đầu đau nhức đến từng tế bào nhỏ li ti, Kim tưởng như có thể tự mình bổ đầu ra rồi cầm muỗng múc từng mớ óc ăn cho kỳ sạch. Ôm đầu rên rỉ trong một trạng thái điên điên suốt đêm không thể chợp mắt, đến sáng Kim tự nghĩ mình đã có một quyết định “sáng suốt”: Phải bỏ Fernando trước khi anh ta bỏ mình. Cô liên lạc với tổ chức cấp học bổng nói mình đã hoàn thành khoá Cao học va xin đặt vé máy bay sớm để được về nước. Lời đề nghị gấp gáp của Kim không thể thực hiện , họ hứa sẽ cho co về Việt Nam trong ba tuần nữa. Kim rũ ra thất vọng “Rốt cuộc mình cũng phải đi sau Fernando” rồi rũ ra nằm li bì ngủ suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ khiến bọn sinh viên chung nhà lo sợ phải đạp cửa xông vào. “Chúa ơi!- Bọn chúng nhăn mặt xót xa nhìn Kim mắt to mắt nhỏ, miệng méo xệch, mũi đỏ ửng, mặt ngờ nghệch ngóc đầu dậy- Mày không còn ra hình người nữa, Kim!”. Thụy Vũ nấu cháo đem lên tận giường đau lòng nhìn Kim tóc tai bờm xờm, áo ngủ mướt mồ hôi cáu bẩn, chảng kịp đánh răng rửa mặt chụp tô cháo húp rột rột rõ kêu hết tô này đến tô khác như người chết đói không kịp lau miệng. Chị than thầm: “May mà không anh chàng hâm mộ nào chừng kiến, nếu không ngay cả Mauricio lẫn Fernando chắc chạy mất dép!”.

Đêm đó Thụy Vũ ở phòng Kim, giúp cô tắm rửa, thay drap giường sạch sẽ rồi ngủ lại theo lời đề nghị của cô: “Đừng bỏ em một mình!”. Thụy Vũ tưởng Kim không bảo vệ thành công luận văn nên hoá điên, sợ cô tự tử đến nơi. Kim cười nắc nẻ: “Trời em cũng biết học hành đàng hoàng chứ bộ. Tại bị bồ đá!”. Tâm sự xong cô chợt thấy nhẹ người, thấy cảm giac bị “đá” cũng “hay hay”. Hai chị em nằm chung trên chiếc giường hẹp cười đùa khúc khích. Kim nhận ra hai người có thể gần gũi hơn thì buồn rầu hay tin Thụy Vũ đã hết hạn tu nghiệp, chỉ ba ngày nữa là về nước.

Nhưng mà không sao- Kim bật cười nhận ra chính mình cũng sớm quay về- Rồi chị em mình gặp nhau ở Việt Nam. Mình đều ở Sài Gòn mà. Nhà chị ở quận mấy?

Thụy Vũ nhỏm dậy nhìn sâu vào mắt Kim:

- Em không nhớ chị thật sao?

- What?- Kim ngơ ngác- Chị nói gì?

Thụy Vũ chậm rãi nói:

- Chị biết gia đình em ở Việt Nam. Ba em trước là bạn học với chú của chị, chú Thắng ở Phú Nhuận đó em nhớ không? Chị đã từng gặp em rồi nhưng em không nhớ. Chị nghĩ em đang có bạn trai bên đây nên ngại nhận chị là người quen!

Kim giật mình sợ hãi:

-Sao? Chị là cháu chú Thắng? Lâu quá rồi, hồi đó em mới học cấp hai.

- Hoá ra em không nhớ chị thật- Thụy Vũ cười- Vậy mà chị cứ nghĩ em làm lơ vì………………

Kim nằm im, cô không biết nói gì hơn là nghe Thụy Vũ tiếp tục cất giọng chân tình: “Em yêu Fernando lắm phải không? Và chắc đã dâng hiến cho anh ta rồi chứ gì? Ở đây xa gia đình, cần tình cảm, chị nghĩ chuyện đó không có gì là khó hiểu và đáng lên án. Nhưng em có nghĩ hai người sẽ có một tương lai lâu dài bên nhau không? Chị rành gia đình em, chắc gì họ chấp nhận Fernando, và chắc gì một người cao ngạo như Fernando thèm quì lụy gia đình em?”. Kim lại im lặng không thốt nổi nên lời, cô ngỡ ngàng nhận ra Thụy Vũ tưởng rất vô tình hoá ra lại vô cùng sâu sắc. Tât cả những gì chị nói đều đúng, trừ cái từ “dâng hiến” ra. Bên đây làm gì có khái niệm đó, không có ai “dâng hiến” cho ai, chỉ có những người yêu nhau đến với nhau một cách bình đẳng, cho và nhận với cùng một cảm xúc như nhau. Cuối cùng Kim chỉ biết cảm ơn Thụy Vũ đã cho cô một lời khuyên chân tình. Và rồi khi Thụy Vu quay lưng định ngủ, chợt Kim bật khóc rưng rức: “Nhưng mà tụi em chia tay rồi, mãi mãi không còn gặp nhau nữa đâu” .

*

Kim tiễn Thụy Vũ ra tận sân bay quốc tế Heathrow, hẹn sẽ gặp lại nhau ở Sài Gòn. Chi



Thụy Vũ ôm Kim tạm biệt, cô đột nhiên can đảm khuyên người chị đồng hương ngoài ba mươi của mình: “Chị cũng cố bớt lý trí một chút để cho mình một tình yêu đẹp. Chi đó chị sẽ thấy “cho” cũng là “nhận”. Đến một tuổi nào đó, dù chưa “dâng hiến” cho ai, chị cũng sẽ không còn gì nữa để mà gìn giữ nữa!”. Tưởng Thụy Vũ sẽ phản ứng, không ngờ chị chỉ cầm tay Kim gật đầu: “Chị biết!”.

Thụy Vũ đi rồi, Kim buồn rầu một mình leo lên xe đò về lại Oxford, cô bật khóc chợt nhận ra mình còn quá non nớt. Một năm qua, từ lúc sang Anh du học, không những cô thu hoạch được rất nhiều từ sách vở, phương pháp, những giờ trong giảng đường, mà cô còn được quá nhiều kinh nghiệm sống sau tất cả những gì đã xảy ra. Thuý Hà với tính lẳng lơ, Lệ Chi trượt dài theo nhịp sống hội nhập, Thụy Vũ lý trí giữ mình trong hy vọng có được một tình yêu đẹp, Yutaka kiêu hãnh với văn hoá chất Phù Tang thời đã xa, Mauricio thèm được chinh phục dù đã có quá nhiều mối tình mang tính sưu tầm……..Họ đã cho Kim biết rẳng mỗi người đều có những giới hạn của mình và không ai có thể tròn trịa sống mà không chấp nhận một góc khuyết. Kể cả bản thân cô và Fernando, người cô đã luôn tưởng là hoàn hảo.

Fernando vẫn muốn giảng hoà nhưng Kim cứng đầu hơn anh tưởng. Cô từ chối không “ đàm phán” hay “thương lượng” gì cả. Fernando đang lúc gấp phải hoàn tất thủ tục ở trường rồi lo trả nhà trước khi đi Mỹ nên cũng không còn thời giờ chạy theo Kim, cô mở cửa nhìn anh mà không có ý định mời vào. Fernando có vẻ rất mệt mỏi và buồn bã.

- Anh đến để tạm biệt em- Fernando gượng cười- Ngày mai anh đi rồi. Em có ra phi trường Heathrow tiễn anh không?

- Chúc anh thành công ở vị trí mới, và một chuyến đi thượng lộ bình an- Kim thở hắt ra- Em cũng sẽ về Việt Nam ngày mai….

Fernando nắm tay hai bàn tay lạnh giá của Kim:

- Kim! Em có thể giận anh. Nhưng xin em đừng bỏ mất cơ hội của mình. Em hãy chọn giáo sư Portlock, ông ta khắc nghiệt nhưng em sẽ giỏi hơn. Giáo sư Baddley cũng rất tốt, nhưng anh nghĩ….

- Anh sợ Baddley sẽ thất vọng về em phải không? Không có anh thì em làm nên trò trống gì? Em không thể nào bẳng anh rồi.

Fernando làm lơ những lời cay đắng của Kim:

- Hãy hứa với anh em sẽ ở lại Oxford, dù chỉ một năm thôi em cũng sẽ học được rất nhiều điều bổ ích, rồi sau đó có về Việt Nam cùng không muộn…..Thôi thì tuỳ em, em muốn làm cho ông nào cũng được. Em nhận lời thầy Baddley đi nếu em thích tình cảm và những lời nhỏ nhẹ.

Kim không đáp, Fernando nhìn Kim âu yếm rồi đưa tay vuốt tóc cô: “Anh tin là em sẽ tiến xa hơn nữa…….”. Kim lạnh lùng và buồn bã đáp: “Đó đâu phải là mục tiêu của đời em!”. Fernando ôm lấy Kim cúi xuống định hôn nhưng cô đã đẩy anh ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại.

Trên cửa sổ Kim thấy Fernando đi ra xe, cái dáng cao ngạo của anh hôm nay không được hùng dũng lắm. Gió thổi mạnh làm Fernando có vẻ bị nghiêng sang một bên, dưới làn lá vàng rơi xuống rất dày trông anh rất cô đơn. Trước khi Fernando bước vô xe, anh quay nhìn lên cửa sổ phòng Kim. Cô đứng đó, nhìn anh vẻ vô cảm với đôi môi mím chặt. Fernando giơ tay vẫy Kim nhưng cô đã vội quay lưng lại rồi. Kim nghĩ chắc đây là lần cuối cùng mình được nhìn thấy anh. Cô không có ý định ra sân bay tiễn Fernando như anh đã gợi ý . Anh bay lúc mấy giờ cô cũng chẳng quan tâm. Kim rầu rĩ trùm chăn trong căn phòng lạnh lẽo của mình, nghĩ giờ có thể ung dựng ngủ suốt ngày cũng chẳng ai màng la. Ở sân bay Heathrow trong một thời điểm nào đó, hẳn Fernando đang cố chờ Kim chạy đến rồi đành thất vọng buồn bã quay lưng đi. “Chắc anh ta sẽ tức giận lăm- Kim mỉm cười lau nước mắt một mình- Nhưng điều đó giờ đâu còn ý nghĩa gì. Tại sao có lúc mình sợ Fernando đến như vậy?”



9. Chiếc xe lăn nhân từ

Kim gõ cửa phòng giáo sư Baddley. Ông đang đợi cô như cô đã xin hẹn. Kim thấy giáo sư có vẻ buồn và mệt mỏi. Kim không muốn làm ông thất vọng nhưng cuối cùng cô đành ấp úng nói mình sẽ quay về Việt Nam và không thể nhận lời làm trợ lý của giáo sư. Baddley chậm rãi nói:

- Tôi nghe Fernando nói giáo sư Portlock cũng mời em làm trợ lý? Em cũng không nhận lời ông ta sao?

Kim cúi mặt:

- Em biết là các thầy đã ưu ái em. Nhưng thật ra em không giỏi như các thầy nghĩ đâu!

- Em xem thường sự phán đoàn của chúng tôi đến vậy sao?- Giáo sư Baddley có vẻ nóng nảy- Ý em muốn nói nếu Fernando không giúp em thì em đã chẳng làm nên trò trống gì phải không?

- Không hẳn- Kim đính chính- Nhưng anh ta đi rồi…..

Giáo sư quát lớn:

- Đi rồi thì sao? Fernando đã đổ bao công sức với em. Em không thấy bỏ về Việt Nam khi có cơ hội tốt như vậy là có lỗi với

anh ta sao?
- Fernando không hiểu là em có thể tồn tại và thành công ở đây tất cả là nhờ anh ta- Kim không ngờ mình dám cao giọng với giáo sư- Fernando đi rồi thì em ở lại làm gì nữa? Đi đâu, làm gì ở Oxford em cũng như thấy Fernando. Em không còn chỗ dựa, em không thể…….em không thể!

- Hãy tự đi bằng chính đôi chân của mình!- Giáo sư giận dữ- Nếu không thể, tôi cho em mượn cái xe lăn này của tôi.

- Thầy…..- Kim bật khóc.

- Một người khuyết tật và già nua như tôi còn bon chen làm gì- Giáo sư Baddley cao giọng quát- Nếu một người trẻ tuổi nhiều tiềm năng như cô tháo chạy?

- Thầy…..- Kim nấc lên.

Giáo sư Baddley dịu giọng:

- Tôi biết em sống nặng về tình cảm, nhưng em cũng là một người cầu tiến. Được nhận làm trợ lý cho các giáo sư là một cơ hội để em học hỏi. Em nên nhận lời làm cho Portlock, bên đó có nhiều dự án kinh tế rất thiết thực cho các công ty vừa và nhỏ, rất hữu ích và dễ áp cụng cho những nước như Việt Nam. Khoa của tôi không có những dự án như vậy, chúng tôi chỉ làm những việc rất vĩ mô.Kim ngồi ngây ra như tượng không trả lời, cô nhìn sững giáo sư bằng một ánh mắt yêu thương lẫn kính phục. Baddley nắm lấy bàn tay lạnh giá của Kim: “Hãy nghe lời khuyên của tôi, em hãy nghĩ xa hơn. Đây là cơ hội tốt không những chỉ cho cá nhân em mà sau này em còn có thể giúp ích cho nền kinh tế nước em nữa. Đó chính là mục đích của chính phủ nước tôi khi họ đồng ý cấp học bổng cho những người trẻ như em, bởi vì chính em sẽ giúp lại cho đất nước mình. Không lẽ em muốn Việt Nam cứ đưa tay ra nhận trợ cấp theo kiểu ban ơn của các nước giàu hoài sao?- Giáo sư đột nhiên cao giọng ra lệnh- Đứng dậy! Chạy ngay qua chỗ giáo sư Portlock đi, nếu không thì đừng “thầy trò” gì với tôi nữa!”. Kim lập cập đứng dậy, cô lí nhí: “Em nghe theo thầy” rồi quay lưng ra cửa. Giáo sư Baddley nhìn Kim đi ra, ông chép miệng tự nhủ: “Giờ tôi mới hiểu vì sao Fernando hay phải dùng “biện pháp mạnh” với em”Hôm sau Kim quay lại phòng giáo sư Baddley báo tin cô đã liên lạc với tổ chức cấp học bổng xin ở lại và thứ hai tuần sau sẽ chính thức làm việc cho giáo sư Portlock. Cô băn khoăn: “Còn thầy? Thầy đã tìm ra ai khác làm trợ lý cho mình chưa?”. Giáo sư Baddley lăn ghế đến gần Kim cười lớn: “Em không biết là luôn có một hàng dài chờ tôi chọn sao? Rất nhiều người mong được làm trợ lý giáo sư! Không phải ai cũng “chảnh” như em đâu!” Kim mỉm cười ngượng ngùng: “Thôi em chào thầy, em làm phiền thầy nhiều quá rồi!”. Giáo sư Baddley nhìn Kim âu yếm: “Không sao! Tôi rất quí những người kiêu hãnh nhưng thật tình như em. À mà không phải chỉ có em mới làm phiền tôi. Fernando nhờ tôi chuyển cho em thùng sách này. Toàn sách quý không đó. Fernando dặn tôi nếu em ở lại thì mới đưa. Cái anh chàng này rắc rối thiệt, sao không đưa trực tiếp cho em chứ! Thôi, ôm “gia tài” này về luôn đi!”. Giáo sư chỉ tay vô góc phòng, một cái thùng lớn được dán lại cẩn thận, trên đề Kim bằng nét chữ cứng cáp và rõ ràng của Fernando.Xe bux dừng lại trước khu học xá, Kim khệ nệ ôm thùng sách lảo đảo leo xuống. Cô nghĩ mình không còn đủ sức bê cái của nợ này lên phòng. Kim không phải là người thích sách nghiên cứu, loại sách vĩ mô nhức đầu của Fernando cô lại càng không thèm.

- Lolita! Lolita!- Mauricio bước xuống một chiếc taxi, chạy ra phía Kim mừng rỡ.

- Ủa! Anh từ Chile quay lại rồi đó hả?- Kim cũng vui mừng không kém.

Mauricio rạng rỡ với làn da rám nắng ôm ghì Kim nhấc bổng lên quay mấy vòng:

- Chỉ có Chúa mới biết anh nhớ em đến mức nào! Lolita của anh! Lolita của anh!

Kim cười năc nẻ trước vẻ nhiệt tình của Mauricio:

- Thôi được rồi! Được rồi! Nếu anh thừa năng lượng đến như vậy thì làm ơn bê cái thùng này lên phòng dùm em đi!

- Sao?- Mauricio nhìn cái thùng và mấy cái vali to đùng của mình, hơi ái ngại- không sao, từ từ rồi cũng đem lên hết. Bố khỉ cái nhà cổ kính này sao không có thang máy chứ!Lúc Mauricio be được thùng sách lên đến phòng Kim, áo anh ướt đẫm mồ hôi dù trời thu đang khá lạnh. Tranh thủ cúi xuống hôn nhanh lên môi Kim làm cô không kịp phản ứng, Mauricio cười tình tứ: “Thùng gì mà nặng muốn cụp xương sống vậy em?”. Kim nhún vai: “Sách!”. Lúc này Mauricio mới để ý thấy tên người gửi là Fernando dán trên thùng: “Ủa! Của Fernando hả? Anh ta đi đâu mà gửi sách lại cho em?”. Kim cố gắng làm vẻ mặt thờ ơ: “Đi Mỹ rồi! Đi ba năm theo chương trình hợp tác “cái khỉ khô gì đó” của trường Đại học”. Mauricio khoái trá trước giọng điệu “du côn” của Kim: “Vậy là em thoát khỏi Fernando rồi hả? Anh ta hết làm phiền Lolita bé nhỏ của anh rồi hả?”. Mauricio rướn người định ôm lấy Kim nhưng cô đã kịp lách ra khỏi vòng tay vạm vỡ của anh: “Thôi đi! Không có Lolita gì hết- Kim nghiêm giọng- Em trưởng thành rồi1 Biết chưa!?”. Mauricio có vẻ chưng hửng trước thông tin này. Kim cười quay lưng vô phòng mình, trước khi đóng cửa cô còn kịp rủ rê: “Mai di bơi không?”. Mauricio há hốc miệng: “Bơi? Vào mùa thu lạnh lẽo này?”. Kim cười lớn: “Vậy mới thích!” rồi đóng cửa lại. Mauricio đứng đực ở hành lang một mình, lắc đầu cười: “Lolita lớn thật rồi! Làm sao dụ dỗ được nữa!?”
*
*
Kim không còn ở khu học xá vì đã là nhân viên của trường Đại học được nhận lương. Cô phải dọn ra một căn nhà nhỏ ở đầu đường Iffley để có thể đi bộ đến trường vào buổi sáng. Lúc dọn nhà dùm Kim, Mauricio lại phải đau khổ bê thùng sách nặng nề đến nơi ở mới. Anh thấy thùng sách vẫn chưa được khui ra dù tờ giáy dán trên đó đã bị xé nham nhở. “Sao vậy?”, Mauricio thắc mắc. Kim nhún vai: “Nhìn nét chữ của Fernando thấy ứa gan!”.

Suốt mùa thu, cuối tuần nào Kim cũng đi bơi cùng Mauricio. Hai người âu yếm chở nhau trên chiếc xe đạp đòn ngang, cười nói vui vẻ rôm rả như những đôi tình nhân. Chi trường tổ chức lễ tốt nghiệp cho hệ Cao học, Mauricio cũng đi dự chung vui cùng Kim. Cô ước gì ngồi ở chỗ Mauricio đang hí hửng cười toe toét là Fernando trầm tĩnh đang dịu dàng nhìn cô nhìn cô với đôi mắt thông minh: “Anh tự hào vể em!”. Sau buổi lễ, Mauricio mời Kim đến nhà hàng “Le Petit Blanc” của Pháp trên phố Walton, sang trọng với ánh nến, tiếng dương cầm và không bị mùi thịt nướng thô bạo xộc ra như nhà hàng Hy Lạp trong khu phố cổ. Mauricio cười nheo đôi mắt đa tình cụng ly champagne với Kim: “Chúc em ngày càng xinh đẹp ra và chúc cho anh năm sau cũng có bằng Thạc sĩ giống em!”. Kim gượng cười uống cạn ly rượu, nghĩ nếu là Fernando anh sẽ nói: “Chúc em tiến xa hơn nữa và rồi sẽ có bằng Tiến sĩ như anh!”.

Kim đã xoá hết những email Fernando gửi cho mình mà không thèm đọc. Hẳn Fernando cũng biết điều này nên anh cố liên lạc với Kim qua điện thoại. Kim không bắt máy nếu thấy số hiện lên có mã vùng từ Mỹ. Lắm lúc, chính Mauricio cũng phải thốt lên: “Em “chảnh” thấy ớn!” rồi lẩm bẩm một mình: “Yêu quá hoá khùng”. Nhiểu lúc bình tĩnh hơn, kim cũng thấy việc Fernando sang Mỹ là chuyện hoàn toàn hợp lý. Nếu cô không được giữ lại đây làm trợ lý mà quay về Việt Nam thì có lẽ sẽ không đến mức “phủi tay” như vậy. Những lúc nhớ Fernando cồn cào, Kim hay mở lại những email cũ dạo anh đi Mỹ mà vẫn cố gắng sửa bài gửi về cho cô. Ngoài những lời phê nghiêm khắc, Kim còn tìm thấy những dòng chữ yêu thương: “Anh nhớ em lắm!”, “Đừng thức khuya quá!”, “Cố gắng thêm chút nữa nghe em!”…. Kim như thấy lại những giọt mồ hôi lúc Fernando cúi xuống đọc bài cho cô, những nhọc mệt sau một ngày làm việc anh còn ghé qua khu học xá ra bài tập và cả cái cách anh uống sữa một cách hối hả để làm dịu lại cái đói bụng vì chưa được ăn lúc quá giờ.

Thỉnh thoảng Kim cũng nén lòng lấy con búp bê Fernando tặng giờ đã trọc đầu ra ngắm. Cô đã không thương tiếc vừa khóc vừa rứt từng sợi tóc của nó từ lúc Fernando bỏ cô lại một mình ở Oxford.

Trời đã sang đông, nhiệt độ xuống ngày càng thấp và cây cối gầy khẳng khiu trơ trụi trong giá rét. Những tháp chuông nhà thờ và mái vòm cổ kính của những college vươn cao mình trong bầu trời âm u. Kim cố gắng vẫn giữ thói quen chạy bộ mỗi sáng trước khi đến chỗ làm. Công việc trợ lý ở văn phòng giáo sư Portlock quả rất bận rộn. Hơn một năm ở Anh, Kim nhận ra người Anh không lạnh lùng như người ta thường nói, ngược lại họ quan tâm đến người nước ngoài khá chu đáo.

Người Anh không thích biểu lộ tình cảm kiểu hôn nhau mỗi khi gặp như dân các nước châu Âu khác, nên có thể vì thế mà mang tiếng là lạnh lùng. Cũng không hiểu sao phụ nữ Anh không được cho là đẹp nếu so với phụ nữ Pháp, nhưng Kim ngõ ngàng thấy rằng đa phần họ rất có nét. Nếu trước kia cô gặp khó khăn và tự ti với bạn bè trong lớp thì cũng vì lúc đó cô quả rất tệ, chỉ đòi hỏi người ta quan tâm đến mình mà bản thân không cố gắng vươn lên. Giờ làm chung với đồng nghiệp Anh trong văn phòng, Kim được họ đón nhận và tận tình hướng dẫn.

Trợ lý chính của giáo sư Portlock là một người Anh vui tính tên David Wilson, anh thấp người, mập mạp, có khuôn mặt tròn với cái cằm chẻ đôi và hai lúm đồng tiền trông dễ thương như một đứa bé, lúc nào cũng có vẻ đang cười. David có đôi mắt mầu xanh thật trong khiến người đối diện cảm thấy bình an như đang soi mình xuống một dòng sông phản ánh bầu trời xanh trên cao.

David làm trợ lý chính cho giáo sư Portlock, bận rộn vì lo đủ thứ việc như Fernando từng làm trợ lý chính cho giáo sư Baddley. Kim thường báo cáo cho David, chỉ thỉnh thoảng mới tiếp cận giáo sư Portlock. Đôi khi được David nhiệt tình hướng dẫn trong công việc, Kim chạnh lòng nhớ đến Fernando dù David có phong cách hoàn toàn khác. Anh nhẹ nhàng, cởi mở, biết động viên, hay pha trò để làm mọi chuyện trở nên dễ dàng.Tuy được mọi người trong văn phòng giáo sư Portlock đón nhận, một vài đồng nghiệp nữ vẫn tỏ thái độ xa cách. Một cô gái châu Á có phong cách rất Ăng-lê đảm trách phần luật kinh tế là hay "làm găng" với Kim nhất. Cô ta tên Vi Vi LE làm Kim tưởng là người gốc Hoa, về sau tình cờ nghe Vi Vi Le nói tiếng Việt trong điện thoại Kim mới ngỡ ngàng nhận ra chị là Việt Kiều.

Kim vui mừng hỏi bằng tiếng mẹ đẻ: "Ủa! Chị người Việt Nam hả? Sanh ra ở đây phải khồng?" rồi nhận được câu trả lời lạnh hơn băng bằng tiếng Anh : "Tôi người Việt, gốc Việt, tôi họ Lê, lên bốn tuổi mới cùng gia đình sang đây!". Kim bỏ ý định lân la làm thân với Vi Vi, cố gắng tập trung làm tốt công việc của mình.Chỉ qua một thời gian ngắn, Kim dần nhận ra giáo sư Portlock hoàn toàn không phân biệt chủng tộc, thậm chí ông còn tận tình hướng dẫn cho cô từng chút một nếu biết rằng những kiến thức này rất có ích cho Việt Nam. Điều làm ông "dị ứng" là những sinh viên nước ngoài đến đây không với thiện chí học tập nà vì một lý do khác, làm mất đi "tinh thần oxford". "Em làm việc còn ưng ý tôi hơn cô trợ lý cũ- Một lần giáo sư Portlock nhận xét- Em tận tâm tận lực với công việc và chịu khó tìm tòi. Mỗi ngày tôi có cảm giác em tiến bộ hơn và điều này làm tôi vui lắm. Tôi thấy "có cảm tình" với Việt Nam rồi. Nếu có dịp chúng ta sẽ sang Việt Nam trong một chương trình hợp tác nào đó. Tôi sẽ giảng dạy miễn phí!".

Kim cười rất tươi mà nước mắt ứa ra khi nghe giáo sư nói thế. Cô học được rất nhiều từ giáo sư Portlock, người thấy tưởng rất vô cảm với những khó khăn của sinh viên nước ngoài và chỉ thích được các trường Đại học tư danh tiếng châu Âu thỉnh giảng hoá ra lại rất quí trọng những tấm lòng cầu tiến. Kim thầm cảm ơn giáo sư Baddley đã khuyên cô ở lại chỗ giáo sư Portlock.

Nỗi nhớ gia đình ở Việt Nam và hình ảnh Fernando cũng không còn quay quắt trong Kim nữa. Sau khi Fernando đi rồi, cô mới ngỡ ngàng nhận ra mình không có tấm hình nào của anh và hai người cũng chưa từng chụp chung với nhau. Nếu lần ở chỗ Madame Tussauds Kim chịp chụp chung với một người "có giá trị thật" thì bây giờ cô không hối tiếc như vậy. Nhiều lúc nhìn tụi sinh viên đang yêu tay trong tay hôn nhau âu yếm trước bàn dân thiên hạ, Kim thấy chạnh lòng nhưng rồi khuôn mặt rất sáng của Fernando cũng dần mờ đi trong trí cô. Đôi khi KIm kinh ngạc nhận ra mình thích nghi quá nhanh và khả năng "tự đi bằng chính đôi chân mình" hoàn toàn có thể thực hiện. Thỉnh thoảng từ văn phòng về nhà, vai đeo laptop, chân mang giày cao, Kim gõ nhịp xuống đường đều đặn như thể mình cũng là một British Lady chính gốc. Cô càng ngày càng thấy yêu cuộc sống và con người ở đây, nhất là từ dạo David Wilson mời cô về căn hộ của mình dùng trà. Anh sống đơn giản, nhà cửa gọn gàng hầu như không có một vật trang trí nào. David tâm sự anh tốt nghiệp Đại học ở Brimingham, một trường Đại học công, giảm học phí cho sinh viên có gia đình khó khăn. Để học tiếp Cao học, anh tìm được học bổng của chính phủ Hà Lan và học hai năm ở Amsterdam. Sau đó anh xin làm trợ lý cho giáo sư Portlock để có điều kiện học lên Tiến sĩ ở Oxford. Kim ngạc nhiên nhận ra nước Anh cho học bổng những nước khác và người Anh cũng nhận học bổng từ chính phủ nước khác. Rốt cuộc thì ở đâu cũng có những con người cầu tiến và ở đâu cũng có những hoàn cảnh khó khăn. Kim thấy thật mến David, một thanh niên Anh xuất thân trong một gia đình hiếu học và nhiều tình thương. Cuối tuần nào David cũng lái xe về thăm cha mẹ. Cô nghĩ anh rất tôn trọng những giá trị truyền thống và hoàn toàn có khả năng xây dựng một gia đình đầm ấm. David quả là một người chồng, một người cha lý tưởng.

Một hôm, tình cờ gặp Kim trong thư viện, gíáo sư Baddley nói:

- Em khoẻ không? Tôi trông thần sắc em rất tốt!

- Dạ em khoẻ- Kim vui mừng trả lời- Thầy tìm sách gì vậy?

- Tôi tìm cuốn "Mô hình toán tài chính" của Tiến sĩ K. Ai đó mượn mất rồi mà tôi cần gấp lắm. Hình như em có cuốn đó phải không?

- Dạ không.

Giáo sư cười, quả quyết:

- Không? Tôi chắc em có cuốn đó!

- Không!- Kim khẳng định- Nghe cái tên lạ hoắc, sao thầy nói vậy?

- À- Giáo sư đưa tay bóp trán cười- Tôi muốn nói Fernando Carvalho đã từng có cuốn đó!

Kim ngơ ngác:

- Dạ thì sao?

- Thì em cũng phải có cuốn đó chứ sao!- Giáo sư thốt lên kinh ngạc- Không phải anh ta "để gia tài" lại cho em toàn bộ sách quí của mình là gì!

Kim biết mình cũng nên giả bộ đưa tay bóp trán làm ra vẻ đãng trí. Cô hứa sẽ về xem lại và sẽ đem đến cho giáo sư Baddley ngay sáng mai. Về nhà, Kim nhìn thùng sách nằm trong góc bếp đã đóng bụi. Cô lui cui một hồi mới khui được cái thùng đã được niêm phong kỹ càng. Kim ngạc nhiên nhận ra những cuốn sách trong thùng rất thú vị và cô hoàn toàn có thể đọc chúng mà không đến mức nhức đầu như đã nghĩ. Kim càng ngạc nhiên hơn và bồi hồi thấy trên mỗi cuốn sách đều có lời đề tặng nắn nót cúa Fernando. Lúc nào cũng là những lời cầu chúc tốt đẹp cho con đường sự nghiệp của cô: "Mong em sẽ thích môn này hơn", "Hy vọng em sẽ thêm vững vàng", "Anh chắc em sẽ tiến bộ nhiều".....

Cuốn sách giáo sư Baddley cần nằm gần đáy thùng và Kim nhận ra có thêm một gói giấy nhỏ nằm khiêm tốn dưới đó. Gói giấy nhỏ cũng được gói lại cẩn thận nhiều lớp làm Kim nóng lòng xé toạc ra. Cái áo Pyjama của Fernando cho Kim mượn mỗi khi ngủ lại nhà anh rơi xuống. Kim thở dốc cầm cái áo, cô rùng mình nhớ lại niềm hạnh phúc tột cùng trong vòng tay ấm nóng và những nụ hôn bất tận của anh. Sau lần đầu tiên cô mặc nó, Fernando âu yếm nói: "Cho em luôn" và thường thích đặt trên giường để "chờ em đến với anh". Ôm cái áo trong lòng, Kim như có lại bờ vai rắn chắc, vòm ngực nở nang và hơi thở nồng nàn của Fernando. Cô tìm thấy trong túi áo trái, chiếc bàn trải mà Fernando thường phải tự mình bôi kem lên và dúi vào tay cô rồi nửa năn nỉ,nửa ra lệnh: "Đánh răng đi em, nhanh lên!". Trong túi áo phải, Kim lục thấy một hộp nhỏ đựng sợi dây chuyền có mặt hình trái tim và tấm thiệp với nét chữ run run của Fernando: "Chúc mừng em nhân ngày tốt nghiệp! Anh luôn ở bên em! Yêu em!".

Kim ngồi bệt xuống sàn nhà, cô thở hổn hển nghĩ mình sẽ chết đến nơi vì cái trò này của Fernando. Cô cố gắng đứng dậy ra mở cửa sổ. Không khí lạnh tràn vào làm Kim dần tỉnh lại. Cô tự hỏi Fernando có còn nhớ đến mình hay đã lao vào làm việc và đã hoàn toàn lãng quên cô. Trên mặt dây chuyền hình trái tim anh tặng có khắc dòng chữ nhỏ "I will love you more tomorrow than today". Kim cay đắng nghĩ có thể đó là điều Fernando muốn nhắn lại nhưng cũng có thể là một câu chung chung người thợ kim hoàn khắc lên cho bán được hàng. Đã lâu rồi anh không thèm tìm cách liên lạc với Kim qua email hay điện thoại gì nữa. Fernando vốn kiêu hãnh và cũng không bao giờ năn nỉ Kim điều gì. Hẳn anh đã rất tức giận vì bị Kim từ chối không chịu giảng hoà dù đã gửi lại bao nhiêu vật kỷ niệm riêng tư của hai người. Giờ cô có muốn viết email cho anh cũng không thể. Từ dạo sang Mỹ, Fernando đổi địa chỉ khác mà KIm thì đã xoá sạch không lưu chút dấu vết những email sau này. Số điện thoại ở Mỹ của anh lưu trên di động cũng bị cô bấm nút xoá hoàn toàn. Kim nghẹt thở nghĩ mình đã mất dấu anh thật rồi. Ở Mỹ hẳn Fernando cùng đã không còn bận tâm đến một người "cứng đấu" như Kim. Anh chẳng có một vật kỷ niệm nào của cô ngoài những bài thi anh sửa hẳn vẫn còn lưu trong laptop nếu anh không buồn long xoá đi. Kim giận mình chưa bao giờ nghĩ đến việc mua tặng Fernando một món quà, Ít ra điều đó còn giúp anh thỉnh thoảng nhớ đến cô. Giờ ở nới xa xôi đó, biết đâu Fernando đã có một người con gái khác, dịu dàng, hiền lành, biết chìu chuộng anh? Tuyết đột nhiên rơi, càng lúc càng dày, phủ trắng xoá những con đường dài hun hút. Thật lạ, tuyết thường chưa xuất hiện vào thời điểm này ở Anh. Thời tiết năm nay thay đổi thật khác thường. Gần đến giáng sinh rồi. Kim ôm ngực thở từng cơn khó nhọc, nhớ có lần Fernando hứa bâng quơ vào lúc anh từ Bồ Đào Nha quay lại khi cô đang ốm: "Kỳ nghỉ năm sau anh sẽ ở bên em!".

Kim đem sách đến cho giáo sư Baddley, ông ngạc nhiên thốt lên: "Sao hôm qua nhìn em còn tươi tắn như hoa mà hôm nay lại tái mét như sáp vậy?". Rồi ông cố pha trò: "Không lẽ cho tôi mượn một cuốn sách mà em tiếc dữ vậy sao?". Kim lắc đầu cười rồi lập cập đi ra khỏi phòng ông. Giáo sư còn cố rướn người theo: "Fernando có gửi thiệp chúc giáng sinh cho tôi.....". Kim đã bỏ chạy khi nhắc đến tên anh, vả lại cô đang vội phải chuẩn bị bài cho tiết học sắp đến. Hôm nay giáo sư Portlock cho cô trợ giảng bữa đầu tiên về bài tập cho sinh viên năm thứ nhất.

Dù không cần thiết , Kim đã yêu cầu David cùng đến giảng đường với lý do "Thấy anh em đỡ run hơn!". Giáo sư Portlock giảng trước , sau đó mới đến phiên Kim ra bài tập và cùng thảo luận với sinh viên. David ngồi đó, nhìn Kim mỉm cười động viên. Mỗi lần liếc xuống thấy anh nháy mắt ra hiệu "Yên tâm đi, anh ở đây!", cô quả thật thấy bình tĩnh hơn rất nhiều. Sau buổi học, nhiều sinh viên năm thứ nhất bu lấy Kim hỏi thêm vài thắc mắc và xin tài liệu vì ngày mai trường cho nghỉ Giáng sinh rồi. Giáo sư Portlock nhìn cô cười hài lòng rồi xách cặp ra về trước. Kim cố gắng từ tốn trả lời từng sinh viên. Cô bận rộn không thấy rằng ở hàng ghế trên cao trong giảng đường, có một người đã nhìn vẻ chững chặc của Kim và lắng nghe bài trợ giảng của cô với một vẻ tự hào kỳ lạ.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Oxford thương yêu-Dương Thụy
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
QUẢN TRỊ KINH DOANH :: BOOKS & STORY :: TRUYỆN :: Truyện Tuổi Học Trò, Tuổi Teen-
Chuyển đến