QUẢN TRỊ KINH DOANH

Q U A N T R I K I N H D O A N H . G E T F O R U M . N E T
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Welcome to the forum of Business Administration

Quản Trị Kinh Doanh 7 - Hanoi University of Industrial

ShoutMix chat widget
Hỗ trợ trực tuyến Yahoo
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Diễn Đàn
Latest topics
Top posters
candy9x (499)
 
Tin CuXi (328)
 
chi_can_eya_la_du (235)
 
lazily (181)
 
Blue_Sky (178)
 
newlife_monitor (97)
 
konayuki (70)
 
MoOn_Doll (70)
 
CandyKute_92 (51)
 
vi_sao...??? (49)
 
August 2017
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar
Statistics
Diễn Đàn hiện có 145 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: hoabinh2012_cz

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 2066 in 1004 subjects

Share | 
 

  Em sẽ bỏ anh !!!!*

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
chi_can_eya_la_du
Thượng Sĩ
Thượng Sĩ
avatar

Tổng số bài gửi : 235
Points : 413
0
Join date : 17/07/2011
Age : 25
Đến từ : hung yen city

Bài gửiTiêu đề: Em sẽ bỏ anh !!!!*    Fri Sep 16, 2011 2:08 pm

Hân đi ngược dòng người dưới cơn mưa ..

Cơn mưa vội vã đổ xuống con phố bên quán cóc nhỏ ven đường khiến Hân cô đơn khó hiểu . Cô bé cô đơn trong chíh tìh yêu của mìh .. cô đơn trong mọi cuộc vui .. và cô đơn mọi lúc .

Chẳng hiểu tại sao tâm trạng buồn 1 chút là ai đó sẵn sàng dìm mìh vào cơn mưa .. tại sao khi lòng đứt đoạn lại thêm mưa làm chi cho tìh cảh thêm oan trái . Hân chỉ muốn thử cảm giác giữa đông mà dầm mưa thì sẽ như thế nào .. Cô ghét mưa nhưng rồi lại đang hoà vào nó .. tìm 1 cảm giác lạnh đông cứng , rồi quên .. Quên việc phải yêu cái người luôn chỉ biết yêu mìh cô như thế nào cho đúg .. cho đỡ đau .

Lạ quá .. Hân rất yêu Quang và ko ai phủ nhận điều ngược lại . Rằng Quang chưa bao giờ nghĩ sẽ làm Hân tổn thương dù chỉ 1 chút .. anh đã chỉ biết yêu có 1 mìh Hân .. Nhưng rồi sao . Việc ai đó luôn chỉ yêu 1 ai đó .. Là chỉ yêu người đó thôi , liệu đã đủ chưa .

Hân thấy luôn thiếu hụt gì đó đến khát khao mà nó ko tài nào có thể kể tên để 1 lần cho Quang hiểu cái cảm giác ấy ..

- Này , em đã đi taxi về chưa ?

- Em đang tắm mưa ..

- Ơ , em ko đi taxi về mà lang thang mưa gió làm gì

- Anh ko muốn biết em đang ở đâu à ?

- Em ở đâu thì cũng bắt taxi về ngay đây cho anh

- Anh ko muốn đến đón em về sao ?

- ( im lặng ) … ừ … ( im lặng ) …. thế ( do dự ) e đag ở đâu ?

- Anh sẽ đến ngay hả ?

- Em tìm tạm chỗ nào trú rồi anh đến đón

- Em chỉ muốn nghe câu ANH SẼ ĐẾN NGAY thôi

- Em sao vậy .. ???

- Không sao đâu … em đi taxi về đây , a đừng lo

Chỉ là Hân muốn Quang nói SẼ ĐẾN NGAY – dù là k thể ngay đc nhưng ít ra Hân biết Quang đang thật sự sẽ tới ngay .. đang thật sự muốn chạy đến bên mìh ngay .. chỉ thế thôi .. tìh yêu nhỏ nhoi có thế thôi .. Hân đợi chờ nhiều qá rồi đúng ko ? 1 câu nói khó quá đúng ko .. Quang sợ k đến ngay đc nên k dám nói .. Rồi Quang quên .. câu nói đó k phải là 1 lời hứa .. nó đơn giản lắm .. chỉ là 1 liệu pháp ổn địh tâm lí đối phương .. Chỉ là cách cho Hân hiểu rằng : Anh luôn ở đây gần em lắm , em đừng lo .

Rồi con bé cứ lao đao chao đảo vì buồn 1 cách ko tên . Quang cứ tíu tít .. Quang cứ đến rồi đi để lại hụt hẫng .. Những cuộc điện thoại , những lời yêu thương tan nhanh vào đêm để lại trong Hân những thổn thức mong đợi .. Con bé đa sầu .. đa diện cảm xúc .

Quang luôn yêu thương nó quá đà rồi lại lơ là 1 cách quá đáng . Trái tim nó cứ hạnh phúc tột cùng rồi vô tìh rơi vội bên lề tìh yêu của 2 đứa .

- Em ăn uống gì chưa hả

- Em ăn rồi mà ..

- Thế em đang làm cái gì mà giờ mới chịu nghe máy

- Em đang thấy buồn ..

- Em có anh rồi mà sao cứ kêu buồn thế

- Ừmmm .. anh có thấy lạ ko ? ( sụt sịt )

- Em ngạt mũi đấy à ?

- Em khóc đấy ..

- Ô hay sao lại khóc ?

- Bố mẹ em cãi nhau suốt .. em thấy tủi thân

- Thôi bố mẹ cãi nhau là chuyện bt , em đừng buồn làm gì nhé

- Em có thể mượn vai anh đc ko ???

- Anh có ở đấy đâu mà mượn …

- Anh nói ANH SẼ ĐẾN NGAY đi …

- Ờ .. nhưng mà anh đến ngay làm sao đc ..

- Ừm .. vậy em ko khóc nữa ..

Hân ước ao 1 câu nói dù chỉ là nói cho có ấy sẽ mang bờ vai vô hình của Qang đến nhưng ko đc .. Nó dựa đầu vào bức tường lạnh ngắt , nước mắt cứ rơi ào ạt thắt lại ở ngực .. đau đớn ở tim .. nó lau nước mắt đặt tay lên tường , gượng cười như đang hạnh phúc lắm khi bức tường đó là lồng ngực ấm áp của anh ..

Khó quá .. Anh yêu nó những lúc vui . Đến bên nó khi anh cần . Và vô tìh quên là nó cũng có lúc cần anh những khi anh có thể .. Giờ nó hiểu .. khát khao của nó chỉ là những lúc nó tha thiết cần anh .. anh sẽ đến ngay bên nó , chỉ 1 câu nói vô tri – nó cũng yên lòng tin vào điều đó

Gió lạnh lùa qua cánh cửa mở hé ..

Tiếng con bé thút thít qua điện thoại

Thi thoảng lại lau nước mắt .. thi thoảng lại gìm giọng .. thi thoảng lại thở nhẹ … Nó ngồi co ro bên 1 góc phòng tối .. Hôm nay nó cần anh nhiều lắm .. mời hqa còn quấn quýt bên anh cười toe .. nhưng hnay nó lại khóc như chưa bao giờ đc hạnh phúc như thế .. thi thoảg nó lại hít 1 hơi thật sâu rồi khóc bật ra k thàh tiếng .. Hìh như nó đau đớn quá chừng ..

- Em lại khóc rồi ..

- Em buồn mà .. em chỉ biết có khóc thôi

- Những lúc anh ko ở bên em thì em lại khóc lóc thế

- Bố mẹ em bỏ nhau rồi …

- ( im lặng ) … thế à .. sao lại vậy

- Thì .. họ ko yêu nhau nữa ..ko cần em nữa

- Sao lại ko cần em .. anh cần em lắm mà

- Vậy … anh đến đây được ko ..

- Thôi em đừng khóc nữa .. trời ko mưa anh qua vs em ngay

- Ừmmm .. em biết rồi .. em mệt quá

- Em đừng khóc nữa .. em đã ăn uống gì chưa ?

- Em chưa …

- Em ăn gì vào rồi nằm nghỉ đi

- Vâng ..

- Ừm .. thế tí có gì anh gọi điện

Hân lại lăn lóc 1 mình trong đớn đau ấy .. Nó k phải nỗi đau của anh , muốn anh hiểu cho là điều quá khó .. muốn anh bên cạnh có lẽ là khó hơn ..

- Em đã ăn gì chưa đấy

- Em vừa ăn rồi ..

- Em cho anh đi chơi với bạn tí nhé .. bạn anh đến lôi đi ..

- Ừmmm .. anh đi đi

- ừm , tí anh gọi điện cho em nhé .. Yêu em lắm

Rồi Quang thấy thế là đủ cho 1 sự an ủi . Nó yên tâm để đi chơi . Hân càng hụt hẫng nhiều thêm .. Con bé nóng sốt người và lả đi vì đói .. với tâm trạng đó liệu ai có thể nuốt nổi .. Con bé khóc . Khóc vì bố mẹ . Khóc vì tủi thân , khóc vì sự vô tâm vô lí của người yêu ..Nó khóc . Khóc đau khóc đớn khóc thàh tiếng trong im lặng .. trog cô đơn .. trong hờn trách .

- Em đã ngủ chưa , anh về rồi

- Anh đi chơi có vui ko ?

- Hì .. vui lắm ..

- Ừm ..

- Em đỡ mệt chưa

- Rồi

- Vậy chúng mìh đi ngủ nhé

- Vâng …

- Anh đang ở đâu

- Anh đang ở nhà ..

- Anh đến chỗ làm đón em đc ko ?

- Anh đang trông nhà cơ , em đi tạm taxi về đi

- Anh nói anh sẽ đến có đc ko .. em xin anh

- Anh ko đến đc mà .. k anh đi ngay

- Anh nói sẽ đến đi ..

- Ơ em làm sao thế

- Nếu ko .. Em sẽ bỏ anh ..

- Em hấp à .. mỗi thế bỏ gì mà bỏ



Những tiếng điện thoại trong vô vọng .

Quang k thấy tiếng hồi âm .

Chắc Hân lại giận rồi ..

Như mọi khi Quang vẫn kệ . Nó nhắn tin chúc Hân ngủ ngon . Như mọi lần đến hôm sau Hân sẽ hết giận ngay .. Quang chỉ cần đến tíu tít bên Hân làm Hân cười là mọi chuyện sẽ ổn ..

Rồi hôm đó , chiều dài trên con đường tan sở . Quang vẫn ko nhận đc tin nhắn hồi âm .. Đến bãi đỗ xe . Quang gọi điện để tiện sẽ qua với Hân luôn .. Tiếng chuông dài hồi lâu ..

Đầu dây nhấc máy trong yên lặng

- Sao em ko nghe máy thế

- Cháu là ai đấy

- Dạ , cháu Quang đây ak , Hân đâu bác

- Ôi cháu ơi .. sao hôm qua cháu ko đến đón Hân

- Có chuyện gì thế bác

- Hân nó chết rồi

Chết rồi . Như không vậy . Quang có đến ngay đc ko .. Quang cũng chết lặng rồi còn đâu . Đó là trò đùa thôi . Bác ấy đùa thôi .. Chạy đi tìm Hân đi .. chết đâu dễ thế đâu .. Lao đi thôi . Như điên dại Quang chạy đến nhà Hân ngay lập tức ..

Nhà Hân đông lắm .. bạn bè đang ngồi ngoài cửa đứa nào đứa nấy khóc ngẹn lời .. Tiếng mẹ Hân gào lên trong tay vẫn cầm điện thoại dơ về phía tấm ảnh khuôn mặt tươi sáng của Hân .. nụ cười còn chưa tắt sao hơi thở Hân đã tắt ..

- Con ơi .. Quang nó gọi còn rồi này .. con dậy mà nghe đi

Tan nát hết lòng Quang .. tại sao lại như thế này chứ ..

1 đứa con trai đột nhiên lay tay Quang trong khi mắt cũng đỏ hoe giọng lạc đi vì khóc ..

- Sao anh ko đến đón Hân sáng hôm qua

- Anh .. anh .. lúc ấy anh ..

- Sao cả ngay hôm qua anh cũng ko đến

- Anh ko biết gì cả .. anh

- Hân nó nói đúng anh biết ko ?

- ( nước mắt Quang rơi nhiều đến nỗi nó k thể nói nổi j nữa )

- Em hỏi nó anh có đến đón ko , nó bảo bao giờ nó chết là lúc anh sẽ đến .. Bố mẹ nó k cần nó thì anh cũg thế thôi

- Anh …

- Xe ô tô đâm nó chết .. bọn em nhìn thấy nó khóc .. nó lao vào đấy .. tại anh đấy

Đứa con trai ko kiềm chế đc túm lấy áo Quang rồi phát điên lên ..

- Bạn sao thế , chỉ là Hân qua đường ko để ý thôi mà

- Vì sao mà Hân ko để ý chứ .. ko phải vì thằng này sao

Tất cả ầm ĩ chỉ vì sự xuất hiện của Quang .. Mọi người dường như đều đổ hết lỗi đấy cho Quang .. Quang bị đẩy ra ngoài .. nó gục gối xuống đất . Đôi chân nó dã dời .. Hân đã khiến nó trả giá quá đắt .. Hân đã biết cách rời bỏ Quang 1 cách cay nghiệt nhất ..

Tiếng điện thoại trong túi Quang reo lên 1 mail đến ..

" Từ giờ .. lúc nào anh cần đến em .. Em sẽ ko bao giờ đến nữa đâu . Anh à .. Em sẽ bỏ anh "

Chiếc điện thoại rơi xuống đất .. 1 đôi mắt nhắm lại còn 1 đôi mắt vô hồn rơi nước mắt .
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Em sẽ bỏ anh !!!!*
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
QUẢN TRỊ KINH DOANH :: BOOKS & STORY :: TRUYỆN :: Truyện-
Chuyển đến