QUẢN TRỊ KINH DOANH

Q U A N T R I K I N H D O A N H . G E T F O R U M . N E T
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Welcome to the forum of Business Administration

Quản Trị Kinh Doanh 7 - Hanoi University of Industrial

ShoutMix chat widget
Hỗ trợ trực tuyến Yahoo
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Diễn Đàn
Latest topics
Top posters
candy9x (499)
 
Tin CuXi (328)
 
chi_can_eya_la_du (235)
 
lazily (181)
 
Blue_Sky (178)
 
newlife_monitor (97)
 
konayuki (70)
 
MoOn_Doll (70)
 
CandyKute_92 (51)
 
vi_sao...??? (49)
 
April 2017
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
CalendarCalendar
Statistics
Diễn Đàn hiện có 145 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: hoabinh2012_cz

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 2066 in 1004 subjects

Share | 
 

 MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
konayuki
Hạ Sĩ
Hạ Sĩ
avatar

Tổng số bài gửi : 70
Points : 205
0
Join date : 20/08/2011
Age : 25
Đến từ : chị Hai 5 tấn

Bài gửiTiêu đề: MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)   Mon Sep 19, 2011 1:13 am

chương 3

---------------------------------------------------------------------------------------




Kiểm tra sức khỏe



Hôm nay mẹ đưa tôi đến bệnh viện ở Nagoya ( Aya viết bằng tiếng Anh - Kiwi).

Chúng tôi rời khỏi nhà lúc 9h sáng. Em gái tôi có vẻ lo lắng, nó đã đi học rồi, nên tôi mới có thể đi bệnh viện được ... đứa em tội nghiệp.

11h chúng tôi tới bệnh viện Kokuritsu Nagoya Daigaku Fuzoku Byouin. Tôi đã đọc sách trong lúc chờ đợi, tới 3 tiếng đồng hồ. Nhưng tôi không tập trung lắm, vì lo lắng và sợ. Mẹ đã trấn an tôi là, "Mẹ sẽ gọi cho bác sĩ Eisurou vì thế không có gì phải lo lắng cả", nhưng ...


Cuối cùng tôi cũng được gọi vào. Tim tôi bỗng đập dữ dội.
Mẹ đã nói với bác sĩ là :
1. Tôi đã bị ngã và trớt cắm , trong khi người ta có xu hướng đưa tay tiếp đất thì tôi đã tiếp đất bằng mặt.
2. Tôi đi lắc lư , trong khi chân tôi không có bị vòng kiềng.
3. Tôi gầy đi trông thấy.
4. Chuyển động của tôi chậm hơn bình thường, không thể phản ứng nhanh như trước.


Khi nghe những điều đó , tôi bỗng thấy sợ. Mẹ là một người rất bận rộn, nhưng đã để ý tôi rất kĩ .... Tôi đoán mẹ đã nhận ra mọi thứ ... Tôi cảm thấy căng thẳng.


Bây giờ, tôi chỉ quan tâm đến kết quả từ bác sĩ. Có nó, mọi lo lắng sẽ qua đi.


Bác sĩ bảo tôi ngồi lên 1 ghế tròn, và nhìn vào mặt bác sĩ. Tôi hơi căng thẳng trước cặp kính trắng và nụ cười thân thiện của người nữ bác sĩ ấy. Tôi làm các động tác : nhắm mắt và đưa ngón tay trỏ từ xa lại gần mặt và chạm vào mũi, đứng một chân thăng bằng trên sàn, co và duỗi chân trên giường, cuối cùng bác sĩ gõ nhẹ cái búa nhỏ vào gối tôi. Bài kiểm tra kết thúc.


"Nào, đi chụp X-quang", cô ấy nói.

"Aya, sẽ không đau tý nào đâu, chỉ là tia sáng chiếu lướt qua đầu cháu để kiểm tra bên trong thôi."

"Ehh , chiếu vào đầu cháu á? "


Với tôi điều này thực sự quan trọng và tôi nhìn thấy từ phía mẹ một cái khẽ gật đầu.


Chiếc máy khổng lồ từ từ hạ xuống . Chụp trọn lấy đầu tôi, tôi có cảm tưởng như mình ở ngoài không gian vậy.


"Nằm yên nhé, đừng cử động." , một chị áo trắng còn trẻ nói với tôi. Tôi nằm im, mọi thứ đều tối tăm, tôi cảm thấy như hơi buồn ngủ .


Đợi thêm một lúc lâu nữa, chúng tôi được nhận một đơn thuốc. Rồi 2 mẹ con tôi về nhà.


Giờ đây, tôi có thêm một nhiệm vụ là phải uống thuốc đều đặn. Nếu điều đó làm tôi tốt hơn thì tôi chẳng ngại nhét đầy bụng với đống thuốc đó đâu. Bác sĩ ơi, hãy giúp cháu, cháu như nụ hoa chưa nở trước cuộc đời, cháu không hề muốn bị vùi dập hay héo tàn đâu, cháu muốn làm một bông hoa, một bông hoa bác sĩ ạ.


Bênh viện ở rất xa chỗ chúng tôi, vì thế bác sĩ nói rằng tôi chỉ cần đến bệnh viện mỗi tháng một lần thôi. Tôi đã hứa là sẽ đến và làm theo những gì bác sĩ căn dặn , có lẽ tôi sẽ khá lên.Thế giới này thật tuyệt khi có những người bác sĩ như ở bệnh viện Nagoya Daigaku! Bác sĩ Eitsurou ơi, giúp cháu nhé! Bác sĩ hứa rồi đấy nhé!



chương 4

----------------------------------------------------------------------------------------

Ân hận



Trường trung học Seiryou nơi tôi học có trồng một loại cây tên là thanh yên từ Trung Quốc.

Chiều nay, lúc đang nhặt cỏ dại xung quanh những cây ấy, có một số bạn đã cười nhạo cách đi đứng của tôi.

“Đi kiểu gì thế nhỉ?”

“Trông như bọn con nít mẫu giáo ấy !”

“Dáng hăm hở nhỉ, giống chữ bát quá!”

Bọn họ đã nói cười, chế nhạo tôi hết mức có thể làm tôi chỉ chực òa khóc. Tất nhiên, tôi đã lờ họ đi. Bởi nếu không đại dương trong tôi sẽ vỡ òa cuốn phăng mọi thứ đi mất. Phải thật cứng rắn để không được khóc.

May mắn và kì lạ, tôi đã có thể không để nước mắt rơi ...


----------------------


Hôm nay có một chuyện rất bực mình xảy ra.

Khi đến giờ Thể Dục, tôi thay đồ và xuống sân tập
Giáo viên nói, “Hôm nay chúng ta sẽ chạy 1km khởi động. Sau đó sẽ là bài kiểm tra đầu vào môn Bóng rổ.”

Tim tôi như đánh “thùng” một cái. Chạy, kiểm tra ... làm sao tôi có thể làm hết được.

“Kitou em mệt à ?”

Tôi vừa khẽ gật đầu thì thầy giáo nói tiếp, “Ồ, thế thì em có thể về nghỉ ở văn phòng với O-san.” (O-san hôm nay quên đồng phục thể dục nên bị phạt ở đó)

Đến đây thì ngay lập tức, lũ bạn cùng lớp tôi nhao nhao lên,

“Aww học nhóm kìa, đôi bạn cùng tiến”

“Thật may mắn, tớ luôn muốn được nghỉ ngơi trong văn phòng thầy giáo.”

Cả người tôi như sôi lên giận dữ.

“Nếu các bạn muốn được ở văn phòng thầy giáo, tôi sẵn sàng đổi chỗ với các bạn”. Tôi muốn hoán đổi thân thể với bọn họ, dù chỉ là một ngày, để họ có thể hiểu được cảm giác của một người khi không thể làm những gì họ muốn.

Hàng ngày, mỗi khi tôi đi đến trường, trong từng bước tôi đi, qua từng cử động, tôi cảm thấy thân thể mình ngày một không vững nữa, như có cái gì đó gãy vụn ở bên trong. Tôi cảm thấy rất tủi thân và xấu hổ khi mình không làm được những việc đơn giản mà người khác có thể làm được. Những người khác sẽ chẳng có thể hiểu được nếu không có sự trải nghiệm với chính bản thân họ, còn tôi , tôi chỉ mong có được sự cảm thông và chia sẻ.

Nhưng họ không biết gì hết, thậm chí , với cả tôi , tôi cũng chỉ nhận ra khi những điều đó xảy đến với mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
QUẢN TRỊ KINH DOANH :: BOOKS & STORY :: TRUYỆN :: Truyện-
Chuyển đến