QUẢN TRỊ KINH DOANH

Q U A N T R I K I N H D O A N H . G E T F O R U M . N E T
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Welcome to the forum of Business Administration

Quản Trị Kinh Doanh 7 - Hanoi University of Industrial

ShoutMix chat widget
Hỗ trợ trực tuyến Yahoo
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Diễn Đàn
Latest topics
Top posters
candy9x (499)
 
Tin CuXi (328)
 
chi_can_eya_la_du (235)
 
lazily (181)
 
Blue_Sky (178)
 
newlife_monitor (97)
 
konayuki (70)
 
MoOn_Doll (70)
 
CandyKute_92 (51)
 
vi_sao...??? (49)
 
December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Statistics
Diễn Đàn hiện có 145 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: hoabinh2012_cz

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 2066 in 1004 subjects

Share | 
 

 MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
konayuki
Hạ Sĩ
Hạ Sĩ
avatar

Tổng số bài gửi : 70
Points : 205
0
Join date : 20/08/2011
Age : 25
Đến từ : chị Hai 5 tấn

Bài gửiTiêu đề: MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)   Mon Sep 19, 2011 1:31 am

chương 14
___________________________________________________

Kiểm tra và tập luyện

1) Kiểm tra.

Tôi phải di chuyển tay theo nhịp điệu bài hát “ Twinkle twinkle stars”.
Đầu tiên là tay phải 12 lần, tay trái 17 lần.
3 phút sau là tay phải 18 lần, tay trái 22 lần.
5 phút tiếp là tay phải 18 lần, tay trái 21 lần.

2) Tập luyện

1. Tập đứng trên tay và đầu gối.
Giữ thăng bằng khi chuyển động cơ thể (như xoay bán thân nửa vòng).
Co duỗi một chân, chân kia quỳ , một tay chống , xoay người, đổi tay , lại xoay người và giơ tay nhưng không được cử động chân và xương vai.

2. Tập chân
Tập nhấc chân lên chạm tay, xương vai sẽ di chuyển vào trong, như thế trọng lượng sẽ kéo cơ thể lại, cái này sẽ giúp tôi khi bị ngã.

3. Tập tay
Đưa tay ra từ sau ra trước và theo dõi hông có chuyển động không ,bình thường là không , cụ thể
Khi tay phải đưa ra trước thì hông phải lại lùi về sau.
Và khi tay phải lùi về sau thì hông phải lại tiến về phía trước.

Lần lượt và xen kẽ. Nhưng với tôi …

Khi tay phải đưa ra trước, hông phải lùi về sau
Và khi tay phải lùi về sau, hông phải không tiến về phái trước.

Thật tệ , như thế cả chân và tay tôi lùi về sau cùng lúc.


4. Tập bò bằng đầu gối
Để làm đúng thì phải để vai thẳng, thân cũng phải thẳng , đầu gối phải thẳng với xương sống.
Bò về phía trước : nhấc tay trái lên, gối phải cũng đưa lên rồi đưa tay phải lên, gối trái cũng đưa lên. Yêu cầu chân phải thẳng với mặt đất. (bò như thế thôi cũng đã là khó rồi).

Tập xong thì đứng dậy, kết thúc buổi kiểm tra.


Hôm nay, khi chúng tôi đi ngang qua một cậu bé trong hành lang, bác sĩ Yamamoto đã nói với tôi, “Cậu bé tên là K-kun đó chuẩn bị nhập viện hôm nay. Cậu bé đó cũng bị ốm như cháu.”

Tôi ngoái lại nhin, đứa bé đó cỡ lớp 6 hay 7 gì đó, trông rất gầy nhưng ngây thơ và vui vẻ, dường như nó chẳng để ý tới ốm đau gì cả. Tự nhiên, tôi như muốn nói, “Chị hy vọng những mũi tiêm sẽ giúp em chóng khỏi bệnh. Cố lên em nhé!”


Sáng nay, sau khi tiêm, tôi bỗng bị đau đầu và muốn nôn, có thể là do tác dụng của thuốc, hoặc là tôi quá căng thẳng và sợ hãi. Các bác sĩ còn tiến hành ghi âm giọng nói của tôi, tôi thấy lạ khi đó các bác sĩ chỉ chú ý tới cổ họng và lưỡi.

Quan trọng nhất là hồi phục sức khỏe! Đó là những gì bác sĩ Yamamoto đã nói. Tôi biết, mình sẽ phải cố gắng hết sức mình, nhưng, “Mẹ ơi …. Có phải con không bình thường…” Nghĩ tới đó, tôi chỉ chực khóc.


Lúc chiều, tôi lên phòng kiểm tra để các bác sĩ ghi hình với 1 chiếc camera 16mm. Tôi đã ngã vài lần trong một vài động tác thăng bằng, tình cảnh lúc đó trông thật khổ sở. Khi ngồi nghỉ, bác sĩ phụ trách Kawabashi có đùa rằng tôi chỉ có thể đi như một robot, tôi cười thật buồn cảm ơn bác sĩ, như để xin lỗi, bác sĩ Kawabashi đã kể cho tôi nghe một chuyện thời thơ ấu.
“Khi còn nhỏ, chú rất nghịch ngợm, có lần đã tè lên đầu một thày giáo từ trên mái nhà xuống, để rồi sau đó bị đập một trận nhớ đời …”
“Wow … thật quá tinh quái… Tôi không thể làm như thế được. Nhưng cảm giác muốn làm một điều gì đó như cứ sôi sục trong tôi.

Chú còn kể cho tôi nghe những lần chộp những con ve sầu (cả đực và cái) trên những thân cây. Về cả những cái vỏ lột của bọn ve, riêng cái này thì chú cực kì thích thú khi cho rằng bọn ve sầu khi lột vỏ thì sẽ trần như nhộng …. Tất nhiên rồi, chú ấy cũng là con trai mà … tôi thầm nghĩ.


--------------


Tôi bị sốt, 39 độ.

-Có phải tôi sắp chết không?
-Không! Không thể thua vì bệnh tật được.

Những lúc thế này, tôi rất nhớ mẹ, nhớ các em và gia đình mình…

Trời ơi … cứ mỗi khi tôi cố gắng bước một bước thì điều đó lại xảy ra. Dường như luôn có cái gì đó bấp bênh, chới với trong con người tôi, cả thể xác và tinh thần, những thứ đó lại cứ kéo dài mãi …

Thời gian dần trôi luôn làm tôi sợ, tôi sợ khi nghĩ về mình sau này, tôi mới chỉ 16 tuổi.


-------------


Chỉ còn hơn 2 lần tiêm nữa là xong. Cuối cùng tôi cũng đã có thể xuất viện …

Bình thường, đó sẽ là một điều rất vui, nhưng với tôi lại khác.
Từ khi bắt đầu được điều trị bằng những mũi thuốc tiêm, tôi đã phải chịu những cảm giác đau đầu, buồn nôn do tác dụng phụ của thuốc ròng rã hàng tháng trời, nhưng bác sĩ đã trấn an rằng những mũi tiêm sẽ phát huy tác dụng, có điều ước muốn được đi lại bình thường của tôi dường như không còn nữa…

Bây giờ, tôi có thêm một cuốn sổ khác bên cạnh cuốn nhật kí … cuốn sổ cho những người tàn tật. Căn bệnh của tôi là do những tế bào của tiểu não đang dần thoái hóa một cách tự nhiên, khiến cơ thể khó di chuyển và vận động, căn bệnh này đã được phát hiện từ khoảng 100 năm trước.

Tại sao căn bệnh này lại chọn tôi?
Định mệnh ư, từ đó không đủ để lý giải…


chương 15
______________________________________________________________

Kỳ học thứ 2

Mẹ đã dặn: chầm chậm không sao, mắc lỗi gì đó không quan trọng, điều quan trọng là con đã nỗ lực hết sức mình.
Tôi đã muốn nói "Mẹ ơi, con sợ lắm, cử động của con có thể ... " nhưng rồi tôi lại im lặng, chỉ còn những nhói đau hằn trong lòng mỗi khi nghĩ đến.

Sau lễ nhập học, mẹ đã nói chuyện với thầy giáo.
1. Mặc dù thời gian chữa trị trong bệnh viện đã giúp đỡ tôi phần nào, nhưng việc bình phục vẫn tiến triển rất chậm vì đây là một căn bệnh phức tạp và khó chữa.
2. Mẹ có một đề nghị, có thể chuyện của tôi sẽ gây sự chú ý tới bạn bè xung quanh, như việc đi từ lớp này sang lớp khác, dù những phiền phức có nhiều lên nhưng hãy để tôi làm những gì tôi có thể

Mẹ khuyên.
1. Chia vở viết thành từng phần, chỉ mang những trang cần thiết. Dán vào mỗi tập thêm cái nhãn tiêu đề môn học.
2. Chuyển sang dùng cặp đeo lưng.
3. Tới trường bằng taxi vì giờ cao điểm ở ngoài đường rất nguy hiểm. Còn lúc về thì tùy hoàn cảnh và điều kiện mà đi bằng taxi hay xe buýt.

"Mẹ lo cho con nhiều rồi. Con đã gọi cho công ty taxi, mẹ đừng trả thêm đồng nào nữa" Tôi nói với mẹ ... nước mắt chảy vào trong... con đã ngốn của nhà mình quá nhiều tiền rồi, mọi rắc rối đều tại con cả... con xin lỗi.


chương 16
_________________________________________________________

Ngày 13 tồi tệ


Tôi đón xe buýt từ cổng trường như thường lệ. Vì để kịp chuyển sang chuyến khác nên tôi đi tắt qua Asahibashi, băng ngang đường và đi bộ tới bến xe buýt tiếp theo. Khi ánh đèn chuyển sang màu xanh, trời bắt đầu lác đác những hạt mưa. Một cậu bé tiểu học đã san sẻ chiếc ô của cậu cho tôi. Tôi đã cố bước thật nhanh để theo kịp nhịp đi của cậu bé. Rồi đột nhiên, tôi ngã về phía trước.Máu bắt đầu chảy từ miệng nhuốm đỏ mặt đường ướt át... Nhiều máu quá, tôi bắt đầu lo sợ mình sẽ chết, tôi bắt đầu khóc. Cô bán bánh mì ở góc phố vội vã chạy tới và giúp tôi đứng dậy. Cô ấy đưa tôi vào trong và lau cái miệng đầy máu của tôi bằng một chiếc khăn... chiếc khăn đầy máu. Tôi được đưa vào trong xe và chở tới một bệnh viện gần đó. Qua bìa vở của tôi, cô đã gọi tới trường học và thày giáo chủ nhiệm đã tới. Sau khi được sơ cứu, thầy đưa tôi về nhà. Cô bán bánh mỳ, thày giáo chủ nhiệm... em biết ơn mọi người nhiều lắm!



-----------------------


Môi của tôi đang sưng phồng và 3 cái răng cửa phía trước đã gãy và biến mất rồi. Khi chạm đầu lưỡi vào đó, nó vẫn còn ởn đỏ. Tôi là “con gái” , ba chiếc răng trước đã không còn và giờ thì trông thật xấu xí, đáng sợ.
Căn bệnh của tôi còn tệ hơn cả ung thư nữa!
Nó đã cướp đi vẻ đẹp của tuổi trẻ!
Nếu tôi không mắc phải, tôi có thể đã có một cuộc sống tươi đẹp và dễ thương ... tôi chỉ muốn có ai đó để có thể tin tưởng...
Tôi không thể ước gì hơn!

Kaoru no Kimi (Ikeda Riyoko) đã nói “Anh yêu em!” và để người mà anh ta yêu ở lại mà ra đi. Liệu tôi có thể yêu và được ai đó yêu không?
Trong giấc mơ của tôi, tôi có thể đi, có thể chạy, có thể cử động tự do... nhưng sự thực tế tôi lại không thể làm được gì. Khi tôi đọc đến đoạn Nanako bắt đầu chạy, tôi thấy ngậm ngùi, tôi ước mình có thể làm được như thế. Thê thảm quá phải không?
Tôi đã ngủ thiếp đi và tôi mơ thấy khi mình ngã K-ko-san đã gọi tôi và hỏi “Không sao chứ?” Điều đó làm tôi thấy hạnh phúc. Có thể tôi sẽ không tồn tại nữa...

Tôi tỉnh dậy lúc 7:30 , đứa em gái Ako-chan chuẩn bị đến Nagoya. Nó trông đáng yêu thậm chí cả trong những lúc giận dỗi.
Dậy sớm rất tốt. Tôi ăn bữa sáng với một chiếc bánh kem. Rất dễ ăn và nuốt, chỉ có điều không có răng cửa thì thật khó. Tôi đã phải mím môi để không cho rớt ra ngoài. Ngày mai tôi sẽ đến nha sĩ khám, tôi muốn nhanh chóng trở lại Aya như trước. Tôi đã không dùng gương nữa, nó nằm chỏng chơ trong góc khuất trên bàn học...

Hôm nay, khi đang đọc cuốn sách nấu ăn với mẹ, nhìn thấy chiếc váy trắng mẹ dùng nấu bếp khi tôi còn bé , tôi đã hỏi “Mẹ, cái này mẹ đọc và tự may theo à?”. “Ừ, có nhớ mẹ đã mặc vào dịp Năm mới , cột tóc và chụp ảnh cùng cả nhà trước cửa không?”
Nếu tôi khỏe, cả nhà sẽ hạnh phúc và ca thán mỗi khi lại chụp ảnh “Nào, lại thế rồi...” nhưng càng nghĩ thì càng cảm thấy đau buồn vì thế tôi và mẹ đã im lặng mà không nói gì nữa.

(còn tiếp....)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
QUẢN TRỊ KINH DOANH :: BOOKS & STORY :: TRUYỆN :: Truyện-
Chuyển đến