QUẢN TRỊ KINH DOANH

Q U A N T R I K I N H D O A N H . G E T F O R U M . N E T
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Welcome to the forum of Business Administration

Quản Trị Kinh Doanh 7 - Hanoi University of Industrial

ShoutMix chat widget
Hỗ trợ trực tuyến Yahoo
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Diễn Đàn
Latest topics
Top posters
candy9x (499)
 
Tin CuXi (328)
 
chi_can_eya_la_du (235)
 
lazily (181)
 
Blue_Sky (178)
 
newlife_monitor (97)
 
konayuki (70)
 
MoOn_Doll (70)
 
CandyKute_92 (51)
 
vi_sao...??? (49)
 
October 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     
CalendarCalendar
Statistics
Diễn Đàn hiện có 145 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: hoabinh2012_cz

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 2066 in 1004 subjects

Share | 
 

 MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
konayuki
Hạ Sĩ
Hạ Sĩ
avatar

Tổng số bài gửi : 70
Points : 205
0
Join date : 20/08/2011
Age : 25
Đến từ : chị Hai 5 tấn

Bài gửiTiêu đề: MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)   Mon Sep 19, 2011 1:37 am

chương 17
__________________________________________________________


2 tiếng đồng hồ vô nghĩa (trong khi chờ đợi ở tiệm bán bánh kẹo)

Trong suốt 2 tiếng đồng hồ khủng khiếp đó, tôi phải buộc mình nhìn theo dòng người đi vào rồi đi ra và cũng ép mình phải lắng nghe những từ ngữ chẳng có tí ý nghĩa gì. Hmm…Thời gian cứ thế trôi đi.
Mặc dù việc đi xe bus tới trường có thể nhàm chán, nhưng nó khiến tối có cảm giác về hoạt động con người mạnh mẽ. Ngoài ra, tôi còn có thể thấy cảnh vật hai bên đường, những cửa hàng trái cây và… mùi vị của một mùa
Khi tôi đang đi dạo (tất nhiên là nhờ bạn dìu), cũng chính lúc đó, tôi cảm thấy có ai đó đang nhìn tôi. Tôi không thể làm đc gì ngoài việc đi càng lúc càng nhanh. Tôi thậm chí còn kéo cổ áo vào. Rồi đột nhiên, tôi nghe thấy ai đó nói một cái gì đập mạnh vào tôi và làm tôi buồn vô hạn
“Tiếc thật…Có phải con bé đó bị tàn tật không?”

---------------------

Tôi ko muốn lớn!

Nhìn thấy tôi khóc nức nở, mẹ tôi mắng “Chỉ có trẻ con mới khóc thôi! Con là kiểu học sinh trung học gì thế?”
Dành cho Humei (anh họ của tôi)
Humei, Sao Aya thích khóc nhiều như thế? Sao cô ấy không thể như ngày xưa, luôn luôn mỉm cười. Tôi thật sự rất nhớ những ngày xưa!
Nếu có một cỗ máy thời gian, tôi muốn có nó để trở về quá khứ và nhìn thấy chính tôi chạy nhảy, đi đứng, chơi đùa…nhưng hiện tại việc tôi phải làm là đối mặt với hiện tại và tương lai.
Thực sự tôi phải đối mặt với hiện tại sao?
Tôi không muốn lớn đâu!!!
Thời gian! Làm ơn dừng lại! Tôi không muốn khóc nữa
Có phải tuyến nước mắt của tôi bị hỏng rồi không?
Bây giờ là 9h tối. Thậm chí nếu tất tật các loại đồng hồ trên thế giới này có hỏng hết thì thời gian vẫn tiếp tục trôi, đúng không?
Cuộc sống có hạn, nhưng thời gian chẳng bao giờ chấm hết.
Tôi nên dừng việc nghĩ ngợi quá nhiều đi.

Tôi thích đi bộ
Suốt năm nhất, tôi đã từng đi bộ 5km và trên con đường ấy tôi đã hái hoa và ngắm nhìn bầu trời xanh trong to lớn bên trên. Khi mây trôi đi, nỗi buồn của tôi cũng theo mây đi mất. So sánh với việc đạp xe hay lái xe, tôi vẫn thích đi bộ hơn.
Hm… Thật là tuyệt nếu tôi có thể tự đi
Bạn tôi đã từng nói, khi có một mình, bạn ý cảm thấy mình giống một đứa trẻ hư. Và có những điều khác… khi bạn có một mình, cái cảm giác mà bạn thấy tuyệt nhất đó là thực sự là chính mình.
Không, tôi ghét bị bỏ lại một mình. Tôi sợ nỗi cô đơn.
Vậy chính xác ra, tôi sống vì cái gì?
Tôi luôn luôn nhận sự giúp đỡ của người khác, nhưng tôi chẳng giúp được ai cả. Có lẽ học là việc duy nhất tôi làm lúc này.
Thậm chí chỉ là 3m, tôi cũng không thể đi đứng cho vững vàng. Cuộc sống không thể chỉ phụ thuộc vào sức mạnh tinh thần và cứ thế à?
Tôi muốn được giống như không khí, khi người ta thiếu nó, người ta mới thấy hết tầm quan trọng của nó, và tôi cũng hy vọng mình có đc sự bình thản, và có thể hiểu đc mọi người
Hôm nay lớp đổi lại chỗ ngồi. Tôi ngồi hàng đầu. Ngày nào cũng như ngày nào cũng đến trế, tôi đã nghĩ đến việc làm sao đến chỗ ngồi của mình nhanh nhất có thể. Dường như cách nhanh nhất là trượt. Nếu tôi không để ý đến cơ thể mình, tôi sẽ rất nhanh bị mệt, ngáp, khó thở, vì thế tâm trạng của tôi sẽ trở nên không tốt.
Món tráng miệng trưa nay là khoai lang luộc, ngon dễ sợ!
Mặc dù mới có 2 giờ chiều, cảm giác của tôi đã chuyển về đêm tối. Từ nhà, tôi có thể nhìn thấy những cây hoa anh đào, và tất cả những chiếc lá đã rụng về cội. Tôi đoán lá những cây trong trường đã chuyển sang màu đỏ. Bây giờ tôi chỉ có thể dựa vào đôi vai những người bạn hoặc thanh vịn để đi lại. Nếu tôi nhổm người, tôi sẽ ngã mất.
Đó là ngày Gia đình đến thăm trường, rất may là người nhà tôi không đến. Tôi cũng mong mẹ không đến. Như thế tôi sẽ thấy tốt hơn, tôi không thích bị đối xử đặc biệt. Từ cái nhìn của những người xung quanh, “Nhìn kìa, con bé bị tàn tật.” Bị như thế, tôi sẽ lại khóc. Có ai cảm thấy hạnh phúc khi sức khỏe của mình như thế??? Suốt bữa tối, tôi lại nghĩ về việc đó và lại khóc.
Trong cái ngày họp phụ huynh ấy, tôi và mẹ được gọi để nói chuyện. Nếu môn toán của tôi tiến bộ, tôi sẽ được học lên tiếp. Aya, cố lên!!!Bây giờ là 11 giờ tối, tôi đã thấy vầng trăng khuyết ở cửa sổ chái đông và tôi mỉm cười. Tắt đèn rồi, liệu tôi có thể cầu nguyện không nhỉ?
Học cùng với những bạn học khỏe mạnh, tôi có cảm giác mình như một thứ vô dụng
Tôi cảm thấy thật sự rất rất tệ…
Nhưng nghĩ lại, những cảm giác đó có thể trợ thành động lực học tập. Tôi yêu ngôi trường này, những người thầy, S-chan, Y-ko chan, M-chan. Tôi cũng rất quý anh lớp lớn đã cho tôi thanh sô-cô-la khi đứng chờ mẹ ở quầy bánh kẹo

.................................................. ..............

Quyết định

Mẹ đến thăm trường khuyết tật ở Okazaki. Sau khi về, mẹ nói với tôi về môi trường ở đó. Tôi không biết lý do vì sao tôi lại khóc
Em gái tôi sẽ sớm thi thôi. Hiện tai em đang học rất vất vả, nhưng tôi, mặt khác, nhìn căn phòng đầy trống trải.
Đầu óc tôi giờ đây là một thứ hỗn độn, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là Trường khuyết tật. Thẳng thắn mà nói, tôi biết tôi ko thể tốt nghiệp tai trường tôi hiên nay Higashi Kou.
Còn trường khuyết tật kia, đối với tôi như một thế giới khó hiểu. Colombus và Gama chắc hẳn đã từng dấn thân vào thế giới xa lạ với 4 niềm hy vọng và 6 điều sợ hãi
Hy vọng
1. Tôi có thể thấy một tương lai sáng lạng hơn
2. Tôi có thể sống cuộc đời của chính tôi
3. Các thiết bị và hệ thống có vẻ tốt
4. Tôi có thể kết bạn với những người tật nguyền
Sợ hãi
1. Tôi ít giống con người
2. Tôi ko biết liệu tôi có thể sống với những người khác
3. Tạm biệt những người bạn thời trung học
4. Mọi người (xã hội nữa) sẽ nhìn tôi thế nào (vì tôi là học sinh trường khuyết tật)
5. Bạn trai
6. Sự biến đổi trong gia đình tôi
Tôi phân vân liệu em út có nhớ tới tôi, ngay cả khi tôi rời nhà và sống ở ký túc.Và cả em trai tôi nữa, ít nhất liệu nó có thi thoảng nhớ đến tôi (theo kiểu tôi đã tự tử hay cái gì đại loại như thế)
S-chan đã ra ở riêng ngay từ năm nhất, bởi nhà bạn ý ở xa và không tiện cho việc đến trường tẹo nào. Lý do cho việc ở riêng khác với tôi, nhưng tôi hiểu bạn ý cô đơn thế nào.
Một con ruồi bay vo ve bên cửa sổ. Những con ruồi trong mùa đông phải bị giết. Nhưng khi tôi nghĩ đến việc chúng sẽ sinh ra rất nhiều con vào mùa hè, tôi không nỡ, và cảm thấy tầm quan trọng của cuộc sống.
Tôi nhìn những dãy lớp học mới xây qua cửa sổ. Tôi trở nên xúc động khi nghĩ “Aww, đó là trường Higashikou.”
Khi tôi nhìn lên bầu trời, đó là vầng trăng sáng.
Mẹ bảo, “Con không chọn là người mắc bệnh. Có nhiều thứ con có thể làm, ngay cả khi con khuyết tật. Nếu con không có khả năng suy nghĩ, con sẽ không cảm thấy lòng tốt, sự ấm áp mà con người có, đó là những thứ con nhận ra khi con mắc bệnh.”
S-chan và tôi nói chuyện với nhau dưới ánh nắng bên bờ hồ, nghe chim hót.
S-chan nói “Aya-chan, cậu thật là lạ đó. Cậu nói, “Bầu trời thật đẹp, thật trong xanh” và rất dễ ngạc nhiên. Trái tim cậu chắc chắn phải rất trong sáng.”
Tôi hỏi bạn ý, “Có ai mà cậu cảm thấy cậu là chính cậu khi ở bên cạnh không?”
“Hmm, có thể là em trai hay em gái của mình, vì mình có thể kiêu căng. Nhưng mình là chính mình khi có một mình.”
S-chan chọn sống cho chính cô ấy. Aya bị xé khỏi gia đình.
Đó là khác biệt lớn…
(Một học sinh lớp lớn có chiếc răng khểnh)
Đó là một thành viên câu lạc bộ Sinh học có bím tóc và rất thích chuột. Tôi đi cùng chị ấy đến thư viện. Tôi tự đi! Tôi đi rất chậm nhưng chị ấy điều chỉnh tốc độ để cùng đi với tôi. Chị ấy có 44 con chuột ở nhà. Chị ấy kể cho tôi nghe về con chuột đầu tiên chị ấy có.
“Tên nó là Nana. Nó là con cái. Nó chết vì bệnh ung thư vú. Chuột trở nên giống người khi nó mắc bệnh và sau đó chết. Thật sự là buồn, khi nhìn thấy thú vật chết.”
Tôi không biết gì về chị. Tôi có thể hỏi anh chị lớp trên hoặc thầy cô giáo nhưng tôi không có ý đó. Tôi muốn biết về chị qua những câu chuyện của chị.

Tôi lại có cơ hội nói chuyện với chị
Mọi người gọi chị là Sa-chan
Gia đình chị có bố, mẹ, em trai và 44 con chuột. Khoảnh sân của chị là nơi có ngôi mộ của Nana và chị trồng cỏ trên ngôi mộ đó.
Trong tiếng Pháp, từ hoa lưu ly được dịch giống như con chuột. Sa-chan nói với tôi đó là vì trông hoa lưu ly giống con chuột.
“Tôi (chị ý dùng “buku” khi xưng hô, mặc dù là con gái) nghĩ khi một ai đó ra đi, họ chết thay vì tôi. Em (Aya) có cái chân không được tốt. Vì thế chị phải sống cho đúng vì em.”
“Chị tin rằng ai cũng có một sức mạnh đặc biệt (tôi chỉ gật đầu và lắng nghe chị). Đối với một con amip, chúng ta là những kẻ có sức mạnh đặc biệt, vậy đối với những người mù, những kẻ sáng mắt liệu có phải siêu nhân không?”
Sa-chan không hề di chuyển khó khăn. Tôi yêu chị ý! Nhưng cả Sa-chan lẫn Aya đều không ở lại trường Higashikou vào năm tới.”

Trong giờ ngữ pháp tiếng anh, K-chan vừa khóc vừa nói rằng cô ấy đáng thất vọng, ( Bạn ý bị điểm kém trong bài kiểm tra.)
Thầy nổi nóng và quát, “Không được khóc. Nếu em định khóc, thì lẽ ra lúc đầu nên cố gắng chứ.”
Điều đó thật đáng sợ. Nghĩ đến việc tôi sẽ không bao giờ như thế kể cả điểm số kém đến đâu, điều đó làm tôi buồn.
Tôi nói với Sa-chan về cái lúc người tôi nóng lên vì những bài tập
“Chơi kéo co là tốt nhất.”
“Ngay cả trong môn bóng đá hay bóng rổ, em không cần đụng tới bóng, tất cả những gì em cần là chạy.”
Tôi cảm thấy hơi xấu hổ khi luyên thuyên về những thứ mà mình không thể làm được nữa.
Tôi xem phim “Hoa huệ trên cánh đồng” chiếu trên TV.
Tôi tin vào Chúa. Việc tin tưởng vào việc Chúa đang thử thách tôi khiến tôi cảm thấy khá hơn rất nhiều. Và tôi không muốn quên đi cái cảm giác này.
Sắp đến Năm Mới rồi. Rất nhiều người đã giúp đỡ và quan tâm đến tôi trong năm nay. Năm sau có lẽ là một năm khó khăn…chiến đấu với chính bản thân mình. Đó là bởi vì ngay thời điểm này, Aya không thể chấp nhận mình là một người khuyết tật. Tôi không muốn thế. Điều đó đáng sợ lắm. Nhưng tôi không thể mãi chạy trốn nó được!!! Nếu như tôi đến trường khuyết tật…
Tôi sợ mỗi khi nghĩ đến việc mình nhập học tại một trường khuyết tật. Đành rằng nó là một nơi rất tuyệt giành cho những người tật nguyền như tôi nhưng tôi muốn ở lại Higashikou.
Tôi muốn học với mọi người
Tôi muốn học rất rất nhiều thứ và trở thành người lớn.
Tôi không muốn nghĩ rằng những người bạn khỏe mạnh sẽ bỏ rơi tôi.

Mẹ thỉnh thoảng có nói về việc học trường khuyết tật
Aya có thể tự làm nhiều thứ mặc dù mất nhiều thời gian.
Mẹ có nói với tôi về việc làm sao để từ một người được giúp thành người đi giúp
Tôi đang chênh vênh không biết quyết định thế nào mà thời điểm đó sẽ đến nhanh thôi
.................................................. ..............

chương 18
__________________________________________________________
Vòng quay

Tôi muốn tự mình quyết định việc chuyển trường
Tôi đã tự nhủ sẽ chấm dứt khi hết học kỳ 3
(Ký ức 1)
Thầy N., đến bây giờ tôi vẫn kính trọng và tin tưởng thầy. Vậy mà kinh tởm làm sao, chính thầy lại là người đặt dấu chấm hết cho tất cả mọi chuyện.
Thầy có thể chỉ cần nói thẳng với em rằng, “Hãy đến trường khuyết tật đi, vì trường này không thể lo cho em được nữa.” thay vì nói với mẹ em “Em ấy sẽ mất nhiều thời gian hơn cho việc đi từ lớp này sang lớp khác.”
Nếu thầy nói thẳng ra, có lẽ sẽ dễ dàng hơn cho em trong việc quyết định. Đừng nhìn tôi mà! Trời ơi, điều này thật đáng giận!
Thầy đã hỏi tôi, “Mẹ đã nói gì với em chưa?”
Tại sao mọi người lại giấu tôi mọi chuyện thế! Nói đi mà…chỉ cần thế thôi.
Mặc dù cuộc sống của tôi là một chuỗi những ngày gian truân, vất vả, nhưng sao mọi người không lắng nghe những điều tôi phải nói, để rồi tôi có thể rời trường trong tâm trạng tốt hơn?
Nếu mọi người để tôi nói, tôi có thể dễ dàng mà thông báo rằng tôi sẽ chuyển trường vào năm 2.
Tôi đã định sẽ nhập học trường khuyết tật vào tháng Tư nhưng…
Tôi muốn rời trường với sự tự tin nhưng giờ thì tôi thậm chí không còn làm được điều đó nữa.
Tôi không thể đi với tâm trạng như thế này được…

(Ký ức thứ 2)
Tôi nói chuyện với S-chan
“Ở trường khuyết tật bạn sẽ không bao giờ là đặc biệt nữa, vậy bạn sẽ không còn cảm thấy buồn tủi như khi ở đây. Nhưng…nếu bạn thật sự muốn làm cái gì đó nhanh chóng, bạn có thể làm nó, thì vì sao không nỗ lực để làm được điều đó?”
Tôi cảm thấy như có một lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên qua tôi.
Tình bạn của chúng tôi vững bền bởi vì 99% tốt bụng và 1% nghiêm túc của bạn ý, vì thế tôi không khóc.
Cảm xúc của tôi như đóng băng khi tôi xúc động.
S-chan dạy tôi thế nào là “nghĩ”

Tôi được tái sinh.
Mặc dù tôi là người khuyết tật về mặt hình thể, nhưng tôi nghĩ trí tuệ của tôi thì giống với bất cứ người bình thường nào.
Hẫng một bậc cầu thang và rơi xuống…đó chính là cái cảm giác đó.
Những người bạn và thầy cô, tất cả đều là những người khỏe mạnh. Sự thật này khiến tôi đau lòng, nhưng tôi không thể làm gì để thay đổi sự khác biệt đó.
Tôi sẽ rời khỏi Higashikou và tôi sẽ sống “cô đơn” mang theo một túi hành lý nặng nề mang tên khuyết tật.
Tôi đã cần ít nhất 1 lít nước mắt để đưa ra quyết định và sẽ cần nhiều hơn nữa cho tương lai.

Tôi không muốn khóc nữa.
Mất mát làm tôi thấy nản lòng.
Nếu bạn cảm thấy nản lòng, hãy làm gì đi chứ!
Tôi không thể tiếp tục làm kẻ thua cuộc được.

Lần đến khám đầu tiên sau năm mới.
Tôi cũng nguôi ngoai đôi chút sau khi nói chuyện với bác sĩ Yamamoto.
Lòng nhiệt tình đã khuấy động bên trong tôi.
Mẹ tôi nói nhanh về việc chuyển đến trường khuyết tật.
Bác sĩ nói mẹ có thể hỏi về việc giáo dục.
Tôi nhen nhóm niềm hy vọng trở lại, nhưng thậm chí ngay cả lúc đó, nó cũng chỉ như bong bóng xà phòng.

Tôi đột nhiên nhớ ra tôi đã nổi loạn thế nào trong mấy ngày trước
Bạn (trong tư cách của tôi) đã dựa dẫm quá nhiều vào người khác.
Tôi mới vừa nhận ra điều đó.
Bạn đã lợi dụng những người xung quanh bạn.
Đó là lý do bạn bè bạn trở nên mệt mỏi. Đã quá muộn để nhận ra điều đó rồi.

Chúng tôi đi ăn tại tiệm Ashakuma, lâu rồi chúng tôi mới có dịp đến đây. Mẹ nói với mấy đứa em tôi về việc tôi sẽ chuyển tới trường khuyết tật. Tôi nổi khùng và nói, “Chúng đều biết cả rồi, đừng nói về việc đó nữa!”
“Đúng là Aya, con là người sẽ phải chuyển trường. Nhưng nó không phải chỉ liên quan đến con. Điều này quan trọng đối với chúng ta để suy nghĩ, giúp đỡ và chúc mừng người khác, để giải quyết những chuyện trong gia đình. Sự kết nối là rất quan trọng, Aya ạ.” Mẹ nói.
Mọi việc tốt hơn khi ta bắt đầu lại. Tôi bắt đầu nghĩ không cần phải cảm thấy háo hức. Hamburger thịt bò rất ngon. Tôi đã ăn kem, đấy là đồ tráng miệng và tôi đã chén hết chỉ trong tích tắc.

W-kun, O-kun, D-kun, cảm ơn vì đã luôn nói “xin chào” với tôi. Nó thật sự khiến tôi hạnh phúc.
M-kun, cám ơn vì đã xách cặp giùm tôi.
Cuối cùng, tôi đã có thể nói “Xin chào” với H-kun…
Năm nay quả thực là dài.
Tôi thực sự tận hưởng được năm nay với mọi người. Tôi đã sẵn sàng.

Tạm biệt và bảo trọng!

(còn tiếp...)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
QUẢN TRỊ KINH DOANH :: BOOKS & STORY :: TRUYỆN :: Truyện-
Chuyển đến