QUẢN TRỊ KINH DOANH

Q U A N T R I K I N H D O A N H . G E T F O R U M . N E T
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Welcome to the forum of Business Administration

Quản Trị Kinh Doanh 7 - Hanoi University of Industrial

ShoutMix chat widget
Hỗ trợ trực tuyến Yahoo
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Diễn Đàn
Latest topics
Top posters
candy9x (499)
 
Tin CuXi (328)
 
chi_can_eya_la_du (235)
 
lazily (181)
 
Blue_Sky (178)
 
newlife_monitor (97)
 
konayuki (70)
 
MoOn_Doll (70)
 
CandyKute_92 (51)
 
vi_sao...??? (49)
 
October 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     
CalendarCalendar
Statistics
Diễn Đàn hiện có 145 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: hoabinh2012_cz

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 2066 in 1004 subjects

Share | 
 

 MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
konayuki
Hạ Sĩ
Hạ Sĩ
avatar

Tổng số bài gửi : 70
Points : 205
0
Join date : 20/08/2011
Age : 25
Đến từ : chị Hai 5 tấn

Bài gửiTiêu đề: MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)   Mon Sep 19, 2011 1:41 am

chương 19
_______________________________________________________


Sắp xếp lại cảm xúc

Đã có thông báo về việc xếp lớp cho năm học mới
Tên tôi sẽ không có ở đây nữa
Tôi đã có thể quyết định, nhưng nó vẫn làm tôi điên đầu
Chỉ cần tôi khoẻ…

Đừng bi quan nữa! Mày định sống thế này bao lâu nữa?
Mày có thể tự tin rằng mày, chinh mày sẽ vượt qua căn bệnh này
Tôi không thể viết tốt nữa…liệu điều này có cho thấy căn bệnh đang chuyển biến xấu?

Bạn ngã. Ổn thôi.
Chỉ cần bạn đứng lên.
Sao bạn không nhìn lên bầu trời khi bạn đứng dưới nó.
Bầu trời xanh đang trải dài trước mắt bạn.
Sao bạn không cười với mình?
Bạn vẫn sống.

Tôi đã học trước bạn bè tôi.
Tôi rất buồn khi thầy giáo quản lý câu lạc bộ hỏi tôi, “Em nghỉ học à?”
Có tốt không khi bạn khóc? Nó không chỉ làm những người xung quanh bạn cảm thấy khó chịu, mà khóc có làm bạn thấy nhẹ nhõm?
Thế thì dừng khóc đi! Bạn dễ thương hơn khi bạn cười.
Và nếu bạn có điều gì cần nói. Hãy nói trước khi khóc.

Ngay lúc này tôi cảm thấy vô dụng.
Tôi sẽ không tắm và đi nằm luôn.
Mai tôi sẽ tới trường khuyết tật để phỏng vấn
Đã quyết định thì không được khóc.

Tôi tiếp tục hi vong và nguyện cầu được trở thành một người tuyệt vời.

Trường khuyết tật… cái tên gợi lên một bức tranh u tối
Sao nó lại không thể có cái tên khác?
Có thể có những chăm sóc sức khoẻ trong trường, nhưng không có những chăm sóc về mặt xã hội…
Thảo luận với thầy giáo mình.
“Thầy nghĩ em có thể tiếp tục học ở Higashou với 1 chứng chỉ nho nhỏ về sức khoẻ… Thầy băn khoăn ràng liệu em có thể làm cái gì nếu em không có vẫn đề về việc lên lớp. Em có thực sự thoải mái không? Bởi vì mặt bằng giáo dục ở trường khuyết tật khá thấp.”
Tôi khóc thầm, “Em không muốn nghe nữa! Em không cần thêm ai thương hại cả!”

Tôi thực sự đã có chút ít hy vọng khi Bác sĩ Yamamoto gọi điện cho sở giáo dục. Nhưng câu trả lời của họ chỉ là họ giành quyền quyết định cho hiệu trưởng,
Mẹ tôi nói, “Chúng tôi được biết rằng trường Higashou không thể chăm lo cho con chúng tôi, thế thì chúng tôi cũng không thể thay đổi điều đó. Đi đến quyết định này là không dễ đối với Aya, nhưng tôi muốn Aya được hy vọng và bắt đầu cuộc sống mới. Aya chính nó đã quyết định. Làm ơn hãy làm theo những gì chúng tôi đã quyết.”

Thực lòng, tôi vẫn còn lưu luyến với Higashikou, nhưng nghe từng lời mẹ nói, cảm xúc của tôi và mẹ trở nên như một .
Chỉ cần mẹ là chỗ dựa, tôi có thể tiếp tục.
Chúa ơi, con sẽ nghe theo mẹ. Tôi cảm thấy yêu vô cùng hạnh động của bà. Tôi sẽ trở thành một người tốt hơn và mạnh khoẻ hơn.

Trên đường về nhà, tôi dừng lại trước cửa nhà Emi-chan. Tôi dã gọi báo trước khi tôi đến, nên dì đã chuẩn bị đồ ăn rất tuyệt cho tôi, và khi tôi đến đó, mọi người đang đợi tôi. Tôi ăn đến khi no, và tôi ngủ say đến nỗi chẳng nghĩ gì đến chuyện học hành.

Tôi đã đã chuẩn bị tốt nhất cho bài kiểm tra cuối cùng, nhưng có quá nhiều thứ xảy ra khiến tôi không thể tập trung được.
Tôi không thể ngừng suy nghĩ về “Hoa cây mộc qua” trong lớp tôi… màu của nó thật sự đẹp, nhưng vì sao nó lại có tên thế?

Cô Motoko nói, “Dù em chọn học ở trường khuyết tật hay ở đây, thì quyết đinh vẫn thuộc về em. Nó có ý nghĩa để sống.”
Nhưng tôi tự nhủ. “ Em có lựa chọn nào ngoài việc chuyển đến trường khuyết tật đâu. Em muốn học ở Higashikou, nhưng nhà trường không đồng ý, bởi họ nói em không bắt kịp được guồng học. Vì thế, nó không hẳn là quyết định của em. Cô chỉ nói nó theo cách văn hoa hơn thôi.”
Cô Motoko tiếp tục nói,
“1. Sống tốt. Hay cực kỳ nghiêm khắc với mình và đừng để ai nghĩ rằng những người khuyết tất là xấu.
2. Coi trọng bạn bè.
3. Trong tương lai em nên luyện đánh máy.
4. ĐỪng quên trường Higashilou.”
Tôi không nói với cô, nhưng tôi tiếp tục lặp lại những gì cô nói và cảm xúc của mình, hết lần này đến lần khác trong đầu.

Mọi người xung quanh tôi bao lấy tôi, tấn công tôi bằng từ “tật nguyền.” Tôi tự buộc mình nghĩ rằng trường khuyết tật là nơi duy nhất dành cho tôi, cố gắng bình tĩnh, và quyết định chuyển trường.

Tôi nhìn lại 2 tháng trước khi đi đến quyết định vào học trong trường khuyết tật.
Tôi đã quyết định, nhưng tôi nhận ra rằng chẳng có gì thực sự được sắp xếp trong đầu mình cả. Đó là lý do vì sao cảm xúc của tôi luôn bất ổn
Tôi đọc kinh thánh. Tôi chấp nhận những từ ngữ của Chúa Jesus và tự nhủ với mình. Con xin lỗi Người, con vẫn thiều đức tin. Thật sự là rất khó để trở thành một con chiên ngoan đạo. Ổn thôi, tôi sẽ đặt chân ngay ngắn trên mặt đất và nghĩ một cách lý trí.

Những ưu điểm của trường Higashikou.
Được nhìn thấy những người như mình mỗi khi đến trường (Có được lòng tốt giúp đỡ mọi người.)
Có nhiều điều phức tạp khi so sánh bản thân với những người bình thường khoẻ mạnh, trở thành động lực để nỗ lực nhiều hơn.
Tôi có thể học được nhiều điều từ thầy cô và bè bạn
Hạn chế
Tôi không thể theo kịp guồng quay trong lớp.
Tôi có thói dựa dẫm vào bạn bè và thầy cô.
Tôi chỉ có thể chơi với vài nhóm bạn và không thể hoà đồng trong nhóm lớn hơn (khả năng của tôi có giới hạn.)
Tôi trở thành gánh nặng cho mọi người vì không thể giúp trong việc trực nhật.
Mặt tích cực của trường khuyết tật. Chỉ là tưởng tượng của tôi.
Tôi có thể sống tự lập
Ít là gánh nặng của mọi người xung quanh hơn.
Tôi có thể nghĩ đến tương lai.
Có được những kỹ năng cần thiết cho cuộc sống.
Giữa những người tật nguyền như mình, sẽ dễ có sự dồng cảm hơn.
Mặt hạn chế của trường khuyết tật.
BẮt đầu sử dụng cụm từ “Khuyết tật” như là lời xin lỗi.
Cơ hội trao đổi với những người bạn khoẻ mạnh ít đi
Tốc độ học sẽ giảm
_____________________
(Trong đây có một từ là "hoa mộng qua" trong tiếng nhật có tên là "Boke". Từ này có nghĩa là ngu ngốc, đần độn. Chính vì thế nó làm Aya băn khoăn vì sao một loài hoa đẹp lại có cái tên như vậy )


-----------------


Chúc phúc

4 ngày nữa sẽ tới lễ bế giảng.
Có lẽ họ sẽ gấp cho tôi 1000 con hạc giấy (Đó chỉ là tôi đoán.)
Tôi sẽ nhớ mãi rằng I-chan và G-chan đã gấp hạc cho tôi, và tôi sẽ không quên họ ngay cả khi chúng tôi chia tay.
Tôi vui vì họ ước cho tôi được hạnh phúc…nhưng tôi muốn họ nói “Aya-chan, đừng đi mà!”
Trái tim tôi ngập tràn sự căm thù đối với những người bạn không nói lời đó với tôi, và chính tôi, vì không cố gắng hơn để mọi người nói điều đó với tôi.
Nhưng, để giữ lời hứa cô Motoko (không được nghĩ xấu về bạn bè.) Tôi không nói thế nữa.

Khi tôi nói với mẹ, bà bắt đầu hát, “Quên đi quá khứ. Nếu cứ mãi nhìn lại, con sẽ không thể tiến bước. Đi ba bước tiến lên, lùi lại 2 bước. Cuộc sống là…”
Tôi bắt đầu cười.

1 người bạn đã đưa tôi một quả mè. Nó có màu cam.
Tôi thích màu đó. Nó là một màu ấm áp.

Tôi nó chuyện với cô Motoko lần cuối
Cô đã lắng nghe tất cả những lời phàn nàn của tôi.
“Đừng quá đáng với bản thân. Cuộc sống không phải chỉ có nhà trường và việc học. Em sẽ làm gì nếu em bị ném ra đời khi em chỉ có những kiến thức sách vở? Học hành chỉ là một lối thoát cho em. Em ko phải mang cặp, rửa bát và chỉ tật trung học hành… đúng không em? Đó là lý do vì sao con mắt nhìn đời của em hạn hẹp. Em cần tạo nên một cuộc cách mạng. Em nên thấy hạnh phúc vì ít nhất em có thể đến trường bình thường trong 1 năm. Ở trường khuyết tật có những đứa trẻ phải sống trong bệnh viện cả cuộc đời. So với chúng, em được hoà đồng với xã hội và không phải luôn luôn dựa vào người khác. Đối với tuổi 16, em có cái trưởng thành và cái chưa trưởng thành. Em là một con người không cân bằng. Đó là lý do vì sao em không có kinh nghiệm đủ cho cuộc sống khi mới 16 tuổi. Chưa hẳn là muộn vì thế đừng bỏ cuộc. Hãy đi và kiếm cho mình thật nhiều ở trường khuyết tật, những thứ mà em không thể có ở trường Higashikou. Em có thể sẽ gây ra những sự phiền toái. Em có thể làm được! Nhưng, sẽ tốt hơn cho trường Higashikou nếu em ở lại.”

Tôi thật sự thấy biết ơn khi gặp được một cô giáo tốt. Tôi sẽ nói “tạm biệt” với cô cùng với một nụ cười thật tươi.

Khi bài kiểm tra kết thúc, tôi sẽ không đến trường tới tận lễ bế giảng.
Bố mẹ tôi dự định một bữa tiệc nhỏ cho bạn bè tôi, và tất cả những người đã giúp tôi và ủng hộ tôi trong năm nay.
Chúng tôi nói chuỵên, chơi bài, chơi gomoku narabe.
S-chan đưa tôi 1 tách cà phê, Y-ko-chan cho tôi một hộp nhạc, và A-ko-chan cho 1 bông hoa khô.
Mẹ tôi đưa cho chúng tôi mỗi đứa một cây bút mực và nói “Học hành may mắn và cô sẽ rất hạnh phúc nếu các cháu thi thoảng nhớ tới Aya khi nhìn cây bút này.”
Tất cả chúng tôi đều im lặng. Khi tôi nhận ra giây phút chia tay cuối cùng đã tới, nước mắt tôi bắt đầu ứa ra, nhưng tôi cố gắng không khóc. Tôi đã hứa với chính mình không nói chia tay trong nước mắt.

Tôi đã có những giờ phút vui vẻ, nhưng một khi mọi người về, tôi lại cảm thấy cô đơn và khóc như một đứa trẻ.


chương 20

______________________________________________________
Phản ánh và hối hận

Giờ phút đó cuối cùng đã đến!
Ngày 22/3. Lễ bế giảng kết thúc và tôi đi vào lớp. Mọi người viết những lời chúc cho tôi vào giấy.
Tôi muốn hét lớn lên, “Cảm ơn vì đã luôn giúp mình. Mình sẽ không bao giờ quên tất cả các bạn. Mình sẽ chuyển tới trường mới, nhưng mình sẽ cố gắng hết sức. Mình hy vọng các bạn cũng không quên mình, Aya một con bé tật nguyền.” nhưng tôi ko thể ngừng khóc được.

S-chan, Yo-ko-chan…
“Thỉnh thoảng rất phiền phức vì phải giúp đớ Aya mọi lúc.” Thầy giáo đã nói với tôi thế lần trước.
Tôi không biết vì sao tôi chưa bao giờ nhận ra điều đó. Tôi luôn luôn chỉ chăm chăm vào mình. Tất cả là lỗi của tôi vì đã khiến cho mọi người cảm thấy thế.
Aah đừng nói bất cứ cái gì nữa! Tôi đã nhìn đủ những việc làm sai của mình rồi…

Trong lễ hội Thất tịch, tôi viết “Tôi muốn trở thành môt cô gái bình thường.” và em gái tôi đã giận tôi và hỏi “Cái gì làm cho chị khác với những cô gái bình thường khác chứ?”
Tôi muốn cãi lại rằng “Có gì sai khi nói lên sự thật?”
Tôi nhận ra rằng thật sự khó để thừa nhận rằng bạn tàn tật, kể cả khi bạn biết bạn như thế.
________________
Hội thất tịch được biết đến với tên Tanaba trong tiếng nhật được tổ chức vào ngày 7/7 hàng năm. Mọi người sẽ viết những ước nguyện của mình vào một tờ giấy nhỏ và treo lên cây tre.^^


(còn tiếp....)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
MỘT LÍT NƯỚC MẮT-NHẬT KÝ AYA KITOU(tiếp...)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
QUẢN TRỊ KINH DOANH :: BOOKS & STORY :: TRUYỆN :: Truyện-
Chuyển đến