QUẢN TRỊ KINH DOANH

Q U A N T R I K I N H D O A N H . G E T F O R U M . N E T
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Welcome to the forum of Business Administration

Quản Trị Kinh Doanh 7 - Hanoi University of Industrial

ShoutMix chat widget
Hỗ trợ trực tuyến Yahoo
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Diễn Đàn
Latest topics
Top posters
candy9x (499)
 
Tin CuXi (328)
 
chi_can_eya_la_du (235)
 
lazily (181)
 
Blue_Sky (178)
 
newlife_monitor (97)
 
konayuki (70)
 
MoOn_Doll (70)
 
CandyKute_92 (51)
 
vi_sao...??? (49)
 
December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Statistics
Diễn Đàn hiện có 145 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: hoabinh2012_cz

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 2066 in 1004 subjects

Share | 
 

 Anh vẫn mãi yêu em!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
chi_can_eya_la_du
Thượng Sĩ
Thượng Sĩ
avatar

Tổng số bài gửi : 235
Points : 413
0
Join date : 17/07/2011
Age : 25
Đến từ : hung yen city

Bài gửiTiêu đề: Anh vẫn mãi yêu em!    Sat Sep 24, 2011 3:36 pm

Thời gian nhanh quá! Anh đã có một mái ấm gia đình khá trọn vẹn và hạnh phúc như bao người hằng nghĩ. Mà anh cũng nghĩ thế đấy, một gia đình mà anh cố giữ cho thật ấm êm và hạnh phúc.

Nhớ em, anh khẽ chạnh lòng và cảm xúc đó thật khó tả quá em à. Cọp con! Anh biết, em cũng đã có gia đình... Một năm sau ngày cưới của anh và em cũng đã lên xe hoa cùng với tình yêu của em. Anh chỉ biết mỉm cười và mong em hạnh phúc!

Em nói, “chúng ta khác nhau nhiều lắm!...” - vì câu nói ấy mà em rời khỏi anh một cách vội vàng, mà giờ đây mỗi khi nhớ em anh luôn hoài khắc khoải mà đôi khi anh cũng không hiểu vì sao em nói thế.

Anh “già” hơn em những mười hai tuổi cũng là cọp như em, thay vì gọi là anh thì em lại gọi là “anh cọp già” nhiều khi buồn anh nghe ai đó gọi từ anh cọp già mà nhớ em đau thắt cả tim... Và mỗi lần ở cạnh vợ, vô tình những lúc đùa vợ anh cũng gọi anh là anh cọp già, điều đó khiến anh chợt thấy hình bóng của em. Anh biết điều đó là không thể và nhìn vợ anh, anh cảm thấy có lỗi, có lẽ anh không bao giờ chia sẻ với vợ một điều gì nên vô tình anh đã sống như kẻ “đồng sàn dị mộng!”.

Anh vẫn nhớ như in hình bóng của em, ngày anh về nước em đón anh ở sân bay với nụ cười điềm đạm, em không cầu kỳ xa hoa như những người con gái anh từng gặp. Hai năm trời học hành trên đất Mỹ ngày anh quay về, em vẫn như thế! Vẫn mái tóc đen nhưng nó lại ngắn hơn thay vì em làm cho tóc nó bù xù như đống mỳ cháy khét thì em cắt nó cao và thật ngắn để lộ khuôn mặt vuông vắn đầy cá tính và mạnh mẽ! Vẫn màu đen, màu đen của sự bí ẩn và khó hiểu nó thể hiện trên thân hình em và cách mặc trang phục của em. Anh cứ nghĩ rằng, em sẽ chạy tới ôm chầm lấy anh và mừng rối rít…. Nhưng không, em chỉ nhìn anh một cái nhìn khiến anh bối rối từ sau ánh mắt nhìn và nụ cười đó! Một câu nói khiến anh không khỏi chạnh lòng! “Anh cọp già đã về rồi đấy!”… chúng ta về thôi!... Bên em anh cảm nhận sự lạnh lùng vô hạn bắt đầu có trong em.

Một tháng anh về nước cũng là thời gian đủ để em nói lời chia tay với anh! Ghen một chút là có tội sao em? Anh biết anh không nên can thiệp vào cuộc sống riêng tư của em, anh biết không nên lấy máy điện thoại của em mà dò xét từng tin nhắn... nhưng thú thật anh không thể thẳng thắn hỏi em điều đó vì anh sợ mất em. Anh biết nếu anh hỏi thì em cũng sẽ nói vì anh biết em là người con gái sống thẳng thắn và bộc trực, nhưng em à, hãy hiểu cho anh... Quen nhau không được hôn em đến 1 lần không được nắm bàn tay nhỏ bé của em và thậm chí không được chở em để em choàng tay qua ôm anh như bao tình nhân khác. Anh đã khao khát điều đó biết dường nào. Anh cũng là đàn ông, cũng biết yêu và khao khát những nhục dục bình thường như một bản năng vốn có... nhưng anh đã đợi và anh… đã mất em! Nhiều khi anh nghĩ mình thật ngu ngốc tại sao quen em ngần ấy thời gian mà chưa bao giờ em nói về chính em và em đưa anh về nhà em để ra mắt gia đình? Anh tự hỏi em có yêu anh không sao mà cư xử với anh như vậy?... Anh đâu có thua kém ai đâu?...


Anh đã cắn rứt và ghét em sau thời gian chia tay, anh quyết định gặp em lần cuối và kết hôn cùng người khác để mưu cầu hạnh phúc cho mình và anh sẽ không nghĩ đến em nữa... Ngày anh gặp em lần cuối, em tiễn anh về anh đã giấu nỗi nghẹn ngào vì tận đáy lòng anh “Anh vẫn còn yêu em”. Ngày hôm đó em đã mời anh ăn những món ăn rất ngon và trong lúc anh đi cùng em anh chỉ mong em nói ra hết suy nghĩ của em vì sao em muốn chia tay anh, nhưng em đã vui vẻ và đối xử với anh như một người bạn. Anh đã cố nán lại để ở cạnh em ngày hôm đó, anh tặng em chiếc mũ màu hồng với nhiều hy vọng… dẫu biết nó mong manh.

Sẽ không ai trên đời này hiểu tấm lòng của anh dành cho em đâu cọp con à! Anh đã quay về với thực tại với cha mẹ anh, anh đã qua tuổi lập gia đình, anh không thể đợi em được nữa... Ngày anh cưới bao ánh mắt hạnh phúc hướng về anh, nhưng anh chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng một cảm xúc khó tả. Giờ đây, anh đã làm chồng, làm cha anh cảm thấy ở vị trí này có gánh nặng về trách nhiệm, anh cảm thấy an tâm và cố gắng chu toàn cho cuộc sống gia đình. Anh những tưởng mình đã làm tròn trách nhiệm một đứa con ngoan, một người chồng tốt, một người cha tốt… Nhưng thật bất ngờ, hôm vừa rồi anh đi làm về sớm vô tình anh nghe ba mẹ nói chuyện với nhau và trong cuộc nói chuyện đó ba mẹ anh có nhắc tới em. Anh bất ngờ đến nỗi không nói nên lời vì nghe lời từ mẹ anh nói mẹ từng gặp em và yêu cầu em rời xa anh vì chúng ta không “môn đăng hộ đối”. Mẹ vừa nói vừa cười với ba khen em là người mạnh mẽ và thẳng thắn nói chuyện và em đã xác nhận với mẹ “anh với em chỉ là bạn bình thường và em không hề có tình cảm với anh”. Mẹ vừa nói vừa cười khẩy khi em xác nhận như thế, một câu nói của mẹ khiến anh không khỏi đau lòng “hóa ra con nhỏ đó cũng biết thân biết phận”… Anh đã không dám đẩy tung cánh cửa đó mà thét lên với ba mẹ, anh đã lặng lẽ bỏ đi… và giờ anh đã hiểu câu nói đó của em “Anh à, chúng ta khác nhau nhiều lắm!... anh đừng yêu cọp con nữa… em sẽ quên anh và em sẽ đi con đường em chọn… em sẽ hạnh phúc...” Từng lời em nói ngày chia tay em không quay lại nhìn anh, em bỏ lại sau lưng cái nhìn đau đớn và không hiểu của anh. Lời nói kia giờ anh vẫn nhớ, mỗi lần nhớ em lời nói của em như cắt đứt từng đoạn ruột của anh vậy. Giờ anh biết ra thì đã quá muộn màng, em rời xa anh chỉ vì em muốn anh hạnh phúc làm tròn chữ hiếu mà sao em không nghĩ cho chúng ta? Không nghĩ cho anh? Chúng ta giữ gìn cho nhau điều gì sau bao xa cách trân trọng nhau để rồi mất nhau vậy em?

Anh cầm máy điện thoại trên tay, anh muốn gọi cho em, anh muốn gặp em, anh sẽ mạnh dạn ôm em và hôn em… Anh khát khao, anh như người điên. Không phải anh không thể, anh đã có vợ anh đã có con và em cũng đã có gia đình sau một năm ngày cưới của anh. Em ơi, cọp con ơi!...bây giờ anh làm thế nào đây?

Anh rối bời, anh không muốn về nhà, anh cảm thấy buồn lắm, viết nên dòng chia sẻ này anh mong ngày nào đó đọc được em hãy hiểu cho tấm lòng của anh!... Yêu em vẫn mãi yêu em cọp con à! Anh sẽ chôn sâu tình yêu này cho đến ngày nhắm mắt… Anh mãi yêu em!...

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Anh vẫn mãi yêu em!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
QUẢN TRỊ KINH DOANH :: BOOKS & STORY :: TRUYỆN :: Truyện Tình Yêu-
Chuyển đến